“Tôi biết ngay là cậu lại trốn ở đây mà.”
Phương Mặc nghe thấy tiếng động, không cần ngẩng đầu cũng biết là cộng sự của mình - Thẩm Việt, đồng thời cũng là ông chủ trên danh nghĩa của nhà hàng này.
“Cậu nói xem cậu cũng là một trong những ông chủ chỗ này mà, keo kiệt đến mức tự mình làm phục vụ đã đành, lại còn không sắm sửa cho mình được một văn phòng tử tế nữa.” Thẩm Việt bất kể đến bao nhiêu lần cũng đều sẽ chê bai như vậy, anh ta là con trai của thầy Phương Mặc, có thể coi như là một nửa đàn anh của Phương Mặc - chỉ được một nửa là bởi vì anh ta không nối nghiệp cha mình, mà đi học ngành kế hoạch quảng cáo.
Phương Mặc không nói gì, vẫn luôn chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, còn Thẩm Việt cũng đã quen với sự ít nói của anh rồi. Anh ta đưa cho anh chiếc USB anh cần, Phương Mặc thuận tay cắm USB vào, sau đó nhìn thấy ảnh của một cặp vợ chồng trung niên, ánh mắt anh hơi dừng lại một chút.
“Cậu có thấy bà Lăng này có vẻ quen quen không?” Thẩm Việt hỏi.
“Có lẽ là do anh nhìn nhiều quá đấy thôi.” Phương Mặc hờ hững đáp một tiếng, trực tiếp mở các tài liệu khác về nhà họ Lăng. Là một gia tộc giàu có, tài sản của nhà họ Lăng quả nhiên vô cùng hùng hậu, nếu anh muốn chống lại bọn họ thì vẫn cần phải tích lũy rất nhiều: “Chuẩn bị cho phòng làm việc cũng gần xong rồi, tôi định đợi đến năm tư thì khởi động.”
Thẩm Việt không có ý kiến, anh ta vẫn luôn chỉ phụ trách làm cái bao bì bên ngoài thôi, còn nội dung bên trong vẫn do Phương Mặc quyết định.
Phương Mặc cứ thế bận rộn mãi đến một giờ sáng như thường lệ, nhưng hôm nay, dưới ánh đèn đường kia lại không có Tô Khanh Mộng. Anh nhìn chằm chằm vào viên gạch dưới đèn đường một hồi lâu rồi mới quay trở lại nhà hàng.
*
Khi Tô Khanh Mộng nhận điện thoại, giọng nói của cô có chút khàn khàn, rất nặng giọng mũi, rõ ràng là đã ngủ từ sớm. Cô alo mấy tiếng nhưng đầu dây bên kia lại không nói tiếng nào mà cúp máy luôn. Tô Khanh Mộng cũng không để ý lắm, mãi đến khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, cô mới gọi điện lại cho số đó. Đầu dây bên kia gần như là bắt máy ngay lập tức.
“Là đàn anh sao?”
Phương Mặc không nhìn thấy mặt Tô Khanh Mộng nhưng qua giọng nói vui vẻ của cô, anh đã có thể tưởng tượng ra sự ranh mãnh trong mắt cô rồi. Anh hơi muốn cúp điện thoại, nhưng dù sao anh cũng không ấu trĩ đến vậy, chỉ lạnh lùng đáp một tiếng: “Ừ.”
Phương Mặc đương nhiên sẽ không nói rằng mình đã xâm nhập vào trang web của trường để tra số điện thoại, anh không trả lời cô, lúc đang định cúp điện thoại thì nghe thấy tiếng trẻ con khóc ở đầu dây bên kia. Tô Khanh Mộng vốn đang nói giỡn với anh thì đột nhiên lại dịu giọng xuống, hình như là cô đã buông điện thoại, bế đứa trẻ lên, sau đó lại nhẹ nhàng dỗ dành –
Giọng nói của cô thực sự rất thích hợp để làm giáo viên mầm non, trời sinh đã dịu dàng, có thể trấn an người khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


