Ngoại hình Tô Khanh Mộng trông rất nhu mì, ngay cả khi hơi nóng nảy cũng trông mềm mại như bông, khiến trong lòng Lục Dao Tình cảm thấy rất ấm áp. Cô ấy là con gái độc nhất của nhà họ Lục, bình thường khi qua lại với mọi người xung quanh, cô ấy cũng quen đưa nhiều hơn cho người ta một ít. Mà những người bạn của cô ấy cũng vì cô ấy xuất thân từ gia đình giàu có nên xem chuyện chiếm lợi từ cô ấy như là một chuyện đương nhiên. Trong số bạn bè của cô ấy, quả thật là có rất ít người giống Tô Khanh Mộng.
Cô ấy không nhịn được ôm lấy Tô Khanh Mộng, nói: "Khanh Mộng, cậu tốt quá đi."
"Hai bạn nữ cuối lớp chú ý hình tượng!" Giảng viên ở trên bục giảng đột nhiên lên tiếng cảnh cáo, khiến Lục Dao Tình xấu hổ mà buông Tô Khanh Mộng ra. Hai người ăn ý mà cùng cúi đầu xuống, rồi hơi quay đầu qua rồi cười với nhau.
Anh cau mày, đi đường vòng mà tránh ra.
Buổi tối, khi tan làm, anh lại một lần nữa gặp Tô Khanh Mộng.
Cô gái vẫn đứng ở vị trí giống hệt hôm qua, thấy anh liền vẫy tay với anh: “Đàn anh, anh suy nghĩ kỹ chưa? Có muốn làm bạn trai em không?"
Nhưng ánh mắt Phương Mặc lại đang dừng trên điện thoại của cô. Màn hình vẫn đang sáng, có thể nhìn thấy ngay là giao diện trò chuyện, mà từ khi quen biết đến giờ Tô Khanh Mộng chưa từng nói một lần nói qua là muốn add WeChat của anh…
Phương Mặc lặng lẽ thu hồi ánh mắt, đi qua đẩy chiếc xe đạp của mình, đợi Tô Khanh Mộng tự giác ngồi lên yên sau rồi, anh cũng không đuổi cô xuống.
Tô Khanh Mộng ngồi phía sau lại hỏi một lần nữa, Phương Mặc không trả lời nên cô cũng không tiếp tục nhiều lời nữa.
Liên tiếp mấy ngày Tô Khanh Mộng đều đợi Phương Mặc tan làm ở chỗ cũ, còn Phương Mặc cũng quen có một người luôn ở đó đợi mình, cho dù người đó bày rõ sự tính toán lên trên mặt, nhưng so với những người lừa dối anh trước đây thì Tô Khanh Mộng vẫn là người thẳng thắn và thành khẩn nhất - anh không ghét cô.
“Tiểu Mặc, dạo này con toàn ngủ ở nhà thôi, có phải công việc ở nhà hàng có vấn đề gì không?” Phương Đình Lan sau nhiều lần gặp Phương Mặc vào buổi sáng thì đã bắt đầu nảy sinh nghi ngờ. Phải biết rằng trước đây Phương Mặc thường ngủ lại ở nhà hàng chứ chẳng mấy khi về ngủ lại nhà cả. Anh chỉ về vào buổi tối để nấu cơm tối và cơm trưa của sáng hôm sau cho bà ta thôi.
Phương Mặc tùy tiện ừ một tiếng rồi đi ra ngoài. Hôm nay là thứ bảy, anh hẳn là sẽ không gặp được Tô Khanh Mộng ở nhà ga, nhưng khi nghe thấy tiếng “đàn anh”, anh vẫn vô thức mà quay đầu lại, là một đôi nam nữ trung học đang hẹn hò vào cuối tuần, không phải Tô Khanh Mộng. Phương Mặc nhìn thoáng qua sự ái muội giữa những thiếu niên ngây ngô, mặt không chút biểu cảm mà quay đầu đi.
Nhà hàng Tây không mở cửa sớm như vậy, Phương Mặc thường đến vào cuối tuần để đối chiếu sổ sách, sau đó khóa mình trong căn phòng nhỏ để viết một số chương trình hoặc nhận một số công việc được trả lương khá cao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
