Giọng nói ngọt ngào của cô luôn có thể gọi hai chữ “đàn anh” một cách cực kỳ thân mật, như thể anh là “đàn anh” duy nhất của cô vậy. Phương Mặc không quen gần gũi với người khác như vậy, anh ở một mình quá lâu, đã sớm quên mất sự ấm áp từ người khác rồi. Tay Tô Khanh Mộng rất nhỏ và mềm, không bằng nhiệt độ trong lòng bàn tay anh, thế nhưng khi cô nắm lấy tay anh - vẫn sẽ khiến Phương Mặc không tự chủ được mà tim đập nhanh hơn.
Mà cuối cùng anh cũng không đẩy cô ra.
Một bên là nam thần lạnh lùng trong lòng các cô gái, một bên là cô em gái dịu dàng trong lòng các chàng trai, chuyện bọn họ nắm tay nhau đi trong trường nhanh chóng lan truyền khắp nơi, khắp diễn đàn trên mạng trường đều có đầy bài đăng ẩn danh về chuyện bọn họ thất tình như thế nào.
Vì vậy mà Lục Dao Tình còn cố tình tìm Tô Khanh Mộng, chỉ trời mà thề thốt rằng tin tức này tuyệt đối không phải là do cô ấy truyền ra ngoài.
“Mình tin tưởng cậu mà, Dao Tình.” Tô Khanh Mộng xoa mái tóc mềm mại của Lục Dao Tình, giống như đang dỗ dành trấn an trẻ con: “Là do khi mình nắm tay đàn anh thì bị người ta nhìn thấy thôi.”
Lục Dao Tình thở phào nhẹ nhõm một hơi, đổi giọng trêu chọc: “Dù sao thì mọi người cũng đều biết rồi, mau bảo đàn anh Phương Mặc mời người nhà của bạn gái ăn cơm đi!”
“Ừ, được.” Tô Khanh Mộng cười gật đầu: “Để mình bảo anh ấy mời cậu ăn cơm.”
Buổi trưa, Tô Khanh Mộng cố tình hẹn Phương Mặc và Lục Dao Tình đến quán cơm nhỏ gần cổng trường để ăn. Như là sợ Phương Mặc không đến, nên cô đã lặng lẽ nhắn tin cho anh, nói Lục Dao Tình là bạn thân của cô, con gái có bạn trai đều phải mời bạn thân ăn cơm, bảo Phương Mặc phải diễn cho trọn vẹn, còn tiền ăn thì cô trả, anh chỉ cần mang người mình đến là được.
Khi Phương Mặc đến Tô Khanh Mộng còn đang đứng ở cửa mà ngóng trông, thấy anh thì mới thở phào nhẹ nhõm. Cô kéo anh vào góc, nhón chân đến gần bên tai anh rồi nói: “Lát nữa anh chỉ cần lo ăn cơm thôi, ăn no rồi thì cứ nói mình có việc phải đi trước là được.”
Hơi thở của cô gái thoang thoảng một mùi thơm giống như trên người cô, khi ghé vào nói chuyện bên tai anh như vậy, khiến vành tai anh có chút ngứa ngáy. Ánh mắt anh cứ thế sâu thẳm mà nhìn cô.
Đôi mắt Phương Mặc rất đen, theo lời Phương Đình Lan thì khi anh nhìn thẳng vào người khác bằng đôi mắt này, cứ như là có thể nhìn thấu lòng người vậy, cực kỳ đáng sợ.
Tô Khanh Mộng cũng bị anh nhìn đến nỗi hơi ngượng, cúi đầu xuống rồi nhỏ giọng nói: “Mặc dù chỉ là diễn kịch nhưng Dao Tình là bạn tốt mà hiếm hoi lắm em mới quen được, em không muốn mất mặt trước mặt cô ấy, lần này làm phiền đàn anh rồi, thực sự rất cảm ơn anh.”
Cô nói rất cẩn thận, lại mang theo vài phần cầu xin hèn mọn. Phương Mặc nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu đen nhánh của cô, đưa tay ra nhưng lại rụt lại ngay khi chạm vào, đáp lại cô ba chữ: “Tôi biết rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
