Tống Úc không biết rõ về hai người kia, cho nên cũng chẳng có sự lựa chọn nào khác. Cậu gật đầu đồng ý.
Giọng nói của Chu Yến Minh không khỏi có chút hân hoan, “Cậu đi tắm rửa trước đi, tôi sẽ lấy chăn giúp cậu.”
Tống Úc đã quen được người khác chăm sóc, cậu cầm quần áo đi vào phòng tắm.
Chu Yến Minh leo lên giường Tống Úc, lúc vừa nhấc chăn lên đã ngửi thấy mùi thơm ở bên trong, giống hệt như mùi hương mà bình thường hay ngửi thấy trên người Tống Úc.
Động tác của thanh niên dần dần chậm lại, gương mặt không chịu khống chế muốn ghé sát vào.
Đây là tấm chăn Tống Úc thường ngủ, mềm mại thơm tho, ngay cả chỗ bị ướt cũng thơm.
Trong đội bóng rổ toàn là những thành viên cao lớn thô kệch, bình thường bọn họ sẽ xúm lại thảo luận mấy chuyện không đâu vào đâu. Những từ ngữ như “Rất nhiều nước” “Mềm” trộn lẫn tiếng tắm gội trong phòng tắm và mùi thơm trên giường, hòa quyện với nhau khiến cho đầu óc của Chu Yến Minh rối bời.
...
Khi Tống Úc tắm rửa xong, thì giường ngủ đã được thu xếp ổn thỏa.
Có lẽ do phải dọn dẹp, nên trên trán và cổ của Chu Yến Minh đều nổi lên gân xanh.
Tống Úc lập tức giục anh đi tắm rửa.
Hai người bạn cùng phòng khác đã leo lên giường nằm, mỗi người đều đang nghịch điện thoại di động, Chu Yến Minh cũng tiến vào phòng tắm. Tống Úc thừa dịp không ai chú ý tới mình, lấy điện thoại di động từ trong ngăn kéo ra, rồi nghĩ cách đe dọa Tạ Chi Diễn.
Cậu nằm sấp trên mặt bàn, cẩn thận nhớ lại những cốt truyện máu chó mà mình từng xem qua, sau khi vắt hết óc, thì cũng soạn ra một đoạn tin nhắn gửi cho đối phương ——
[Chắc anh cũng không muốn để cho người khác biết rằng nụ hôn đầu tiên của mình đã mất rồi chứ.]
[Gửi ảnh chụp cho tôi.]
009:……
Nhưng nó rất muốn nhắc nhở ký chủ ngây thơ của mình —— Tạ Chi Diễn ước gì khiến cho toàn thế giới đều biết nụ hôn đầu tiên của hắn không còn nữa.
Tống Úc rất hài lòng, chuẩn bị cất điện thoại di động, thì lòng bàn tay đã bị rung lên.
Bấm vào di động ——
Vốn nghĩ rằng sẽ bị Tạ Chi Diễn mắng chửi, Tống Úc ngây ra khi thấy thông tin nhận được.
Đó là một bức ảnh. Người trong ảnh chụp không lộ mặt, nửa người trên chẳng mặc gì, dáng người không phải dạng tam giác ngược vạm vỡ, thay vào đó là có bờ vai rộng vòng eo thon, đường nét cân đối, thậm chí còn thấy rõ cả đường nhân ngư.
Ngoài ảnh chụp ra còn có dòng tin nhắn.
[Đừng nói cho người khác, muốn xem cái gì, tôi đều gửi cho cậu.]
Xem ra anh ta thật sự bị cậu đe dọa rồi. Trong lúc nhất thời Tống Úc cũng không biết mình nên có tâm trạng gì.
009:……
009 rất muốn làm mờ ảnh chụp bằng mosaic, không ngờ hệ thống lại tự động tuyên bố, [Kích hoạt nhiệm vụ phụ.]
Tống Úc chờ một phút, cũng chưa chờ tới câu tiếp theo, [Nhiệm vụ gì vậy? Tại sao không nói nốt?]
009 chẳng muốn mở miệng chút nào.
Nhưng nó không thể vi phạm chức nghiệp của mình.
Cuối cùng đành phải tuyên bố nhiệm vụ, [Lưu lại ảnh chụp của nhân vật chính thụ, tích phân 800.]
Tống Úc cúi đầu, mở ảnh chụp ra xem.
Càng xem càng thấy rõ.
Tuy rằng rất xấu hổ khi lưu bức ảnh này vào điện thoại di động, nhưng vì tích phân Tống Úc có thể làm được.
Hơn nữa, cậu cũng trưởng thành rồi.
Tống Úc thành công thuyết phục chính mình. Vừa mới lưu bức ảnh xong, bên tai liền vang lên âm thanh, “Cậu thích kiểu này?”
Tống Úc bị dọa tới nỗi suýt nữa làm rơi di động, cậu lập tức quay đầu lại.
Chu Yến Minh chỉ quấn một chiếc khăn tắm, trên người đều là hơi nước lượn lờ, bất luận là biểu cảm hay giọng nói đều mang theo cảm giác ghen tỵ coi khinh, “Thứ này vừa nhìn đã biết không được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
