Giọng nói của Chu Yến Minh không hề nhỏ, hai người bạn khác trong ký túc xá đều nghe thấy, họ sôi nổi thò đầu ra khỏi giường để nghe ngóng.
“Nói gì mà không được thế?”
“Đang xem gì vậy? Chia sẻ cho tui cái.”
Tống Úc thấy mọi người đều nhìn về phía mình, sợ tới mức lập tức tắt di động, “Chỉ là…… Tin nhắn rác thôi, tôi xóa mất rồi!”
Giọng nói sốt ruột của thiếu niên nghe như đang ngân nga, phàn nàn với Chu Yến Minh chẳng khác nào đang làm nũng, “Sao cậu tắm xong nhanh như vậy?”
“Đâu có.” Chu Yến Minh thuận miệng nói, “Tại hết sữa tắm rồi.”
Hơi nước trên người thanh niên phả vào mặt Tống Úc, cậu lùi về sau một chút, muốn nhanh chóng đuổi người đi, bèn lấy sữa tắm của mình từ trên giá xuống rồi đưa qua, “Dùng của tớ trước đi.”
Lúc Chu Yến Minh nhận lấy chai sữa tắm anh vẫn còn sững sờ, cho đến khi bị thiếu niên thúc giục mấy lần mới bước vào phòng tắm.
Nghe được tiếng khóa cửa phòng tắm vang lên, Tống Úc mới dám lấy điện thoại di động ra, sau khi nhanh chóng lưu bức ảnh vào bộ nhớ, thì cất điện thoại vào trong ngăn kéo và khóa lại. Cậu ngồi trên ghế đợi hơn mười phút đồng hồ, thấy Chu Yến Minh vẫn chưa tắm xong, bèn leo lên giường trước.
Chu Yến Minh đã thay hết chăn gối trên giường*, chúng có mùi giống như vừa được phơi nắng, Tống Úc thử nằm một lát, thấy không mềm không cứng, rất thoải mái.
(Câu văn gốc là 四件套, tức tứ kiện sáo, thường dùng để chỉ hai vỏ gối, một vỏ chăn và một ga giường)
Cậu vùi mặt vào gối đầu, [Chu Yến Minh thật tốt bụng.]
009 lên tiếng cho có lệ “Ờ”, cũng không đưa ra lời phán xét nào.
Không thể đi ngủ sớm, Tống Úc cảm thấy nhàm chán, nên ngồi dậy chơi game.
Thân hình mềm dẻo thon dài của thiếu niên đang mặc vào áo thun rộng lớn và quần đùi, một đoạn chân nhỏ nhắn trắng nõn lộ ra trên mép giường, các ngón chân khi thì co lại khi thì giãn ra tùy theo tâm trạng chơi game.
Một mảnh màu trắng lắc lư trước mắt khiến đầu Chu Yến Minh hơi vựng, nhưng anh lại không kiềm chế được mà cứ nhìn chăm chú vào.
Sau khi qua được map cuối trong game, Tống Úc muốn vươn vai ưỡn ngực một cái, nhưng lại phát hiện cổ chân mình bị nắm chặt, sau đó bắp chân bị ai đó cắn một cái. Cậu sợ hãi, nhỏ giọng ré lên, theo phản xạ cơ thể đá về phía đối phương một cái, trong lúc hoảng loạn cũng không biết mình đá vào chỗ nào.
Sau khi thấy rõ người nọ là Chu Yến Minh, thì mới kinh ngạc, “Cậu…… Đang làm gì vậy?”
Chưa chờ được thanh niên trả lời, Tống Úc đã nhìn thấy có một bóng ma đang tiến về phía mình.
Tốc độ leo giường của Chu Yến Minh rất nhanh, sau vài giây đã ngồi vào trước mặt Tống Úc. Ký túc xá chỉ có giường đơn, không gian lại nhỏ hẹp, đối với một thanh niên cao ráo, chân dài hay vận động như Chu Yến Minh, sau khi chen vào giường thì nơi đây cũng chẳng còn nhiều chỗ trống.
Tống Úc dường như sắp ngồi vào lòng của thanh niên.
Sau khi phát hiện ra điều này, bản thân Tống Úc cũng cảm thấy hơi kỳ cục, cậu muốn nhích người ra sau, song cánh tay đã bị giữ chặt.
Chu Yến Minh nhướn mày, liếc nhìn phần cẳng chân của Tống Úc —— Chỗ mà lúc nãy anh cắn đã để lại một dấu răng nông.
Lúc này anh mới hài lòng, chất vấn thiếu niên đang ở bên cạnh mình, “Cậu lại xem mấy thứ lúc nãy đúng không?”
Vẻ mặt Tống Úc có chút ngây ra, sau khi phản ứng lại thì hai má lập tức đỏ bừng, hơi giận dữ, “Ai mà thèm nhìn!”
Nói xong, giống như muốn giữ thể diện cho mình, “Nếu cậu muốn coi thứ đó tớ sẽ gửi cho cậu.”
Rốt cuộc người trong tấm hình là Tạ Chi Diễn.
Chu Yến Minh nhìn chăm chú vào khuôn mặt Tống Úc, “Tôi không thích kiểu này.”
Tống Úc còn đang nổi nóng, không muốn nói với anh về vấn đề này nữa, “Vậy tại sao cậu lại cắn tớ?”
Quyến rũ hơn so với bình thường.
Gương mặt của thiếu niên trắng muốt hồng hào, bởi vì đang tức giận cho nên đuôi mắt còn hơi cong lên.
Chu Yến Minh nghĩ đến vừa rồi mình bị Tống Úc dùng chân đá vào trên mặt.
Nếu là người bình thường thì anh sẽ cực kỳ căm ghét kẻ đó, hay nói cách khác người bình thường căn bản không có cơ hội dùng chân đạp vào mặt anh, nhưng khi bị Tống Úc đạp vô mặt, thì anh lại cảm thấy sung sướng một cách quái lạ.
Sau khi hoàn hồn, anh buông tay Tống Úc ra, dịu dàng dỗ dành, “Vậy cậu muốn cắn lại tôi ư?”
Tống Úc “A” một tiếng, sau đó cảm thấy hình như mình đang chuyện bé xé ra to.
Có lẽ vì biết Chu Yến Minh đối xử với mình rất tốt, cho nên cậu đã tự giác kiếm chuyện.
“Không, không cần.” Tống Úc không muốn so đo chuyện đối phương cắn mình, cậu thúc giục, “Đi ngủ thôi.”
Chu Yến Minh chỉ “Ừ” lên, hai người di chuyển nằm về phía hai bên.
Tống Úc dù nhỏ nhắn đến mấy, cũng rất khó mà không đụng vào đối phương. Ngay từ đầu cậu sẽ để ý đến chuyện này, cố gắng nằm sát vào tường, nhưng khi cơn buồn ngủ kéo đến thì cậu không quan tâm đến chuyện này nữa, dần dần chìm vào giấc ngủ an bình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

