Trong lúc đang phàn nàn với 009, Chu Yến Minh xuất hiện, đi đến bên cạnh cậu, mở tủ quần áo lấy khăn lông.
Tống Úc giương mắt, “Luyện tập xong rồi ư?”
“Chưa xong.” Giọng nói của Chu Yến Minh không thể hiện ra chút cảm xúc nào, “Cậu thấy pha ném bóng đạt được ba điểm của tôi ra sao?”
“À…… Rất tuyệt vời.”
Tống Úc vẫn luôn lau tóc giúp Tạ Chi Diễn, cho nên cậu vốn không để ý diễn biến trên sân bóng, đành phải trả lời cho có lệ.
Chu Yến Minh không nói gì nữa.
Trong tiềm thức Tống Úc cảm thấy tâm trạng của Chu Yến Minh không ổn, nhưng cậu lại cho rằng do đối phương mệt mỏi. Khi cậu dự định lấy cục sạc rồi rời đi để Chu Yến Minh nghỉ ngơi cho tốt, thì bị anh đè bả vai lại.
Tống Úc gần như đã hiểu —— Đối phương dường như cho rằng cậu ngu ngốc.
Cậu nhíu mày, “Tớ đương nhiên biết, tớ đâu có ngốc.”
Chu Yến Minh nhìn chăm chú vào thiếu niên đang tỏ ra không vui, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn mịn màng, càng xem càng thấy thích.
Như vậy mà không ngu ngốc ư?
Vừa giặt quần áo hộ đàn ông, lại còn lau tóc cho đàn ông.
Đàn ông, đàn ông, tại sao xung quanh Tống Úc toàn là mấy tên đàn ông hư hỏng vậy? Mỗi ngày đều nghĩ cách quyến rũ bạn cùng phòng của người khác.
Chu Yến Minh không nói thêm gì nữa, dặn Tống Úc chờ anh thay quần áo xong rồi cùng nhau rời đi.
Chu Yến Minh vốn định thay quần áo ở gian bên cạnh, nhưng nghĩ đến điều gì đó, anh trực tiếp cởi áo trước mặt Tống Úc luôn.
Cơ bắp trên cánh tay và lưng cũng gồng căng hơn so với bình thường.
Cho dù ở lại sân huấn luyện cả đêm, Tống Úc vẫn không chờ đến cốt truyện quan trọng.
Mối quan hệ của nhân vật chính công và nhân vật chính thụ không những không tiến triển, thậm chí hai người cũng chẳng nói với nhau câu nào.
Nhưng điều này hình như cũng không ảnh hưởng đến tiến độ cốt truyện trong thế giới này.
Thời gian không còn sớm, mọi người lục tục đi về. Chu Yến Minh sợ Tống Úc chờ mệt mỏi, nên cũng về sớm hơn thường ngày.
Trên đường đi, 009 tuyên bố nhiệm vụ mới, gửi tin nhắn cho Tạ Chi Diễn, đe dọa đối phương gửi ảnh chụp cho mình.
009: [Chỉ cần gửi tin nhắn đe dọa coi như đã hoàn thành nhiệm vụ, đối phương có gửi ảnh chụp hay không cũng không tính vô nhiệm vụ. Làm xong nhiệm vụ trước mười một giờ tối, cậu sẽ nhận được 700 tích phân.]
Tống Úc đã vượt qua thử thách trong đêm nay, cho nên tố chất tâm lý đã trở nên cực kỳ mạnh mẽ.
Tuy nhiên khi hai người vừa đi đến cửa ký túc xá, thì nghe thấy có tiếng động phát ra từ bên trong.
“Thật là xui xẻo.”
“Nhà ở gì mà cùi bắp vậy?”
Chu Yến Minh đẩy cửa ra, “Chuyện gì thế?”
Một người bạn cùng phòng có làn da ngăm chỉ lên trần nhà, “Hình như trên lầu quên đóng vòi nước, khiến trần nhà của chúng ta bị dột.”
Chu Yến Minh ngẩng đầu, quả thật trên trần nhà có một chỗ loang lổ vết nước, đang thong thả nhỏ nước xuống giường đệm của Tống Úc.
“Bọn tớ đã kêu người tới sửa, đáng tiếc chăn đệm của Tống Úc, lúc phát hiện thì đã ướt đẫm hết rồi. Hay là đêm nay cứ tạm ngủ chung giường với bọn tớ đi.”
Một người bạn cùng phòng khác tốt bụng nói, “Tui rất gầy đó, hay để cho Tống Úc nằm chung giường với tui đi.”
“Cậu hay nghiến răng và nói mớ khi ngủ, tự ngủ một mình đi.” Chu Yến Minh trực tiếp tống cổ hai người bạn cùng phòng, rồi nói với Tống Úc, “Đêm nay cậu ngủ cùng mình.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)