Trải qua quãng thời gian dài, Tống Úc đã bắt đầu học cách chấp nhận số phận, không bài xích nhiệm vụ như trước nữa. Nhưng sau khi nghe 009 thông báo nhiệm vụ kế tiếp, cậu vẫn sững người.
Gương mặt Tống Úc đỏ bừng, đôi mắt tròn xoe, [Tôi còn phải trộm hôn... Xung quanh có rất nhiều người, sao tôi trộm hôn người ta được. Tại sao lại có nhiệm vụ vô lý này chứ?]
009: [Hai phút nữa sẽ mất điện, tôi sẽ dẫn cậu đến chỗ Tạ Chi Diễn.]
Nói xong, nó lại bổ sung thêm một câu, [Chỉ cần chạm nhẹ vào mặt một cái là được, tích phân của nhiệm vụ này là 1000.]
Cho quá nhiều.
Tống Úc cứ thế mà đón nhận nhiệm vụ này.
Hai phút sau, toàn bộ sân huấn luyện chìm trong bóng tối, mọi người đều bất ngờ trước sự cố này, bắt đầu bàn tán xôn xao, “Xảy ra chuyện gì vậy? Cầu dao hư sao? Hay cúp điện rồi?”
Dưới sự trợ giúp của 009, đôi mắt của Tống Úc nhìn trong bóng tối tốt hơn người xung quanh, có thể nhìn đến hình dáng mông lung của mọi vật. Cậu không lãng phí thời gian nữa, vòng qua những người khác, đi thẳng đến mục tiêu.
Dù cho xung quanh rất ồn ào, thậm chí dường như có ai đó gọi tên của cậu, Tống Úc vẫn nghe rõ tiếng tim đập của chính mình.
Một chút, một chút.
Vị trí của Tạ Chi Diễn cách Tống Úc không xa, nam sinh trông rất là bình tĩnh, đứng yên một chỗ lặng lẽ chờ có điện lại.
Rất nhanh Tống Úc đã đi tới trước mặt đối phương.
Cậu dự định lén hôn nhẹ lên gò má của Tạ Chi Diễn rồi nhanh chóng lẩn trốn. Nếu may mắn, Tạ Chi Diễn sẽ nghĩ rằng mình chỉ bị ai đó vô tình đụng vào thôi.
Nhưng có lẽ tính sai rồi góc độ, lúc cậu nhón chân, chậm rãi đưa khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng đang bốc khói đến gần, thì đôi môi lại chạm vào thứ gì đó mềm mại và rất ấm áp.
Tuy rằng không có kinh nghiệm gì, Tống Úc cũng đoán ra được —— Đó cũng chẳng phải là xúc cảm khi chạm vào gò má.
Âm thanh “Nhiệm vụ hoàn thành” vang lên trong đầu, đôi vai Tống Úc khẽ run rẩy, lập tức thu người lại, rồi chuồn khỏi hiện trường “Phạm tội”.
Nhưng mà mới chạy được một đoạn, thì cổ tay đã bị nắm chặt.
Tống Úc sợ tới nỗi không nói nên lời.
Giây tiếp theo, giọng nói của Chu Yến Minh truyền tới tai cậu, “Cậu đi đâu vậy? Nãy giờ tôi tìm cậu đó.”
Lúc này trái tim Tống Úc thả lỏng xuống dưới, kiếm bừa một lý do, “Không... Không đi đâu cả.”
Sau khi tìm được Tống Úc, giọng nói của Chu Yến Minh đã bớt lo lắng hơn trước, còn an ủi cậu nữa. Rất nhanh, đã có điện lại.
“Đừng nói là từ lúc cúp điện đến giờ anh vẫn luôn nắm tay Tống Úc chứ?”
“Đội trưởng anh quả nhiên xem cậu ấy là cô vợ nhỏ của mình rồi!”
……
Tống Úc cũng chẳng để vào tai những lời nói trêu đùa đó, cậu cảm thấy gương mặt mình càng lúc càng nóng, lo sợ Tạ Chi Diễn nghi ngờ tới mình, cho nên bèn kiếm cớ đi nhà vệ sinh.
Sau khi rửa mặt, nhiệt độ trên mặt mới từ từ hạ xuống.
Tống Úc nhìn gương, há miệng ra.
“Tôi không cố ý làm vậy.”
“Tôi chỉ muốn chạm nhẹ vào mặt...”
“Tôi không cố ý...”
009 an ủi nói, [Không sao đâu ký chủ, bọn họ chỉ là một đám dữ liệu.]
Nó không dám nói cho thiếu niên biết, nó có thể nhìn rõ hết thảy mọi thứ trong bóng đêm —— Góc độ của Tống Úc cũng không sai, là do bản thân Tạ Chi Diễn đột nhiên dịch sang chỗ khác.
Coi bộ hắn ta phải sung sướng lắm đây.
Dù được 009 an ủi, và nhận về 1000 tích phân, Tống Úc vẫn cảm thấy hành vi phạm tội lần này của mình quá lớn.
Khoảng cách giữa vị trí hôn lên má và hôn lên môi rất gần, song ý nghĩa lại khác nhau như trời với đất.
Tạ Chi Diễn có CP của riêng mình, nhưng lại bị cậu cướp mất nụ hôn đầu tiên.
(CP ở đây là viết tắt của couple tức cặp đôi yêu nhau)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
