Tống Úc cụp mắt, sửa sang lại quần áo, vừa ra cửa thì bắt gặp ngay Chu Yến Minh.
Chu Yến Minh tưởng những lời nói vừa nãy khiến cho thiếu niên không vui, nên cố ý chạy tới giải thích, “Cậu... Không tức giận chứ, đừng nghe bọn họ nói bừa, bọn họ chỉ là quá rảnh rỗi, tôi đã ——”
Nói đến một nửa, đột nhiên bị ngắt lời.
“Tớ muốn hỏi cậu vấn đề này.”
Chu Yến Minh ngẩn người ra, “Cậu nói đi.”
Tống Úc nghẹn hồi lâu, thậm chí môi đều bị cắn sưng mọng, mới thận trọng mở miệng.
“Nếu có người cậu không thích hôn môi cậu, thì cậu có tức giận không?” Tống Úc nghĩ nghĩ, cố gắng giảm nhẹ hành vi phạm tội của mình, “Giống như... Như vậy, chạm vào môi, trong một giây.”
Chu Yến Minh muốn trái tim của mình đừng có đập nhanh như vậy, muốn làm bộ như không có gì xảy ra cả.
Nhưng khi phản ứng lại đây, anh đã nghe thấy tiếng nói không ổn định, mang theo hơi thở dồn dập của mình đáp lại, “Chưa chạm đến đầu lưỡi mà vẫn coi như hôn môi sao?”
Đám nam sinh trong ký túc xá mà trước kia Tống Úc sinh hoạt, đều cùng nhau xem phim, bàn tán mấy vấn đề nhảm nhí nào đó, nhưng Chu Yến Minh hình như chưa bao giờ làm mấy điều này.
Cuộc sống của đối phương rất đơn giản, ngoài việc đi học chính là chơi bóng.
Cho nên khi Chu Yến Minh thốt ra những lời như vậy, cậu rất là ngạc nhiên.
Cả hành lang trở nên yên tĩnh.
Bóng dáng cao lớn hoàn toàn phủ lên người thiếu niên, từ một góc độ nào đó xem, thì trông như hai người đang ôm nhau thắm thiết.
Cuối cùng vẫn là Chu Yến Minh lấy lại tinh thần trước.
Thanh niên cau mày, hơi buồn bực mà gãi đầu lung tung, dường như đang suy nghĩ rằng điều mình vừa nói hồi nãy có thái quá không, liệu chuyện này có ảnh hưởng tới hình ảnh trong sáng của mình trong mắt bạn cùng phòng. Sau đó mới bắt đầu trả lời vấn đề của Tống Úc, “Nếu là tôi, thì sẽ không hôn môi người tôi không thích.”
Tống Úc lẩm bẩm “Ừm”.
Chu Yến Minh cúi người xem Tống Úc, sắc mặt thiếu niên ửng hồng, đến cả mí mắt cũng hồng hồng, anh trầm tư nhìn chăm chú vào thiếu niên đến nỗi đờ người ra, sau khi hoàn hồn mới che lấp bằng cách lên tiếng, “Dù sao chạm vào môi một tý cũng không có gì…… Không đúng —— Chạm vào môi cũng được coi là hôn môi, song thông thường ngoài việc chạm vào môi, thì còn phải làm thêm điều gì đó khác nữa.”
Tống Úc hơi xấu hổ, không có mặt mũi thảo luận tiếp, nên chạy nhanh kết thúc đề tài, “Cảm ơn…… Cậu có kinh nghiệm phong phú ghê.”
Chu Yến Minh luống cuống, giọng nói cao hơn mấy độ so với vừa nãy, “Tôi không có kinh nghiệm! Đến cả tay tôi còn chưa dắt quá, nụ hôn đầu tiên lẫn đêm đầu tiên vẫn còn đó!”
Tống Úc không hiểu sao Chu Yến Minh lại để lộ chuyện riêng tư này cho cậu, mà cậu thật ra cũng chẳng muốn biết về điều này. Nhưng cậu vẫn bấm bụng nói một tiếng “Ồ”.
[Hừ.]
Tống Úc: “?”
Tống Úc cảm thấy tiếng cười của 009 hơi kỳ quái, [Sao thế?]
009: [Không có gì.]
Tống Úc nói sang chuyện khác, “Sân huấn luyện không cúp điện nữa đúng không?”
“Ừ.”
Hai người sóng vai trở về. Tống Úc vẫn muốn biết phản ứng của Tạ Chi Diễn sau khi bị hôn lén, nhưng cũng chẳng dám hỏi thẳng thừng ra, “Mọi người sẽ tiếp tục huấn luyện ư?”
Còn Chu Yến Minh cho rằng Tống Úc vẫn để ý tới những lời trêu chọc đó, “Có việc làm bọn họ sẽ không nói nhảm nữa, bình thường bọn họ hay thích nói giỡn.”
Anh cúi người, liếc nhìn gò má trắng nõn của Tống Úc, cứ nhìn chăm chú không dời mắt.
“Có thể do cậu lớn lên quá xinh đẹp, cho nên rất dễ thu hút sự chú ý của mọi người.”
“Tôi cũng không ngoại lệ.”
Tống Úc đang phân tâm, cho nên không để ý tới lời nói giống như tỏ tình này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)