Mặc kệ quá trình diễn ra như thế nào, nhiệm vụ bắt nạt nhân vật chính công cuối cùng đã hoàn thành. Mùa hè trời rất nóng, chỉ qua một đêm áo khoác phơi trên ban công đã khô ráo.
Tống Úc dỡ áo khoác xuống dưới, chậm rãi gấp lại, để vào trong túi giấy nhỏ, rồi mới trả lại cho Lục Tỉnh.
Cậu đã chuẩn bị tinh thần đền chiếc áo khoác này, nhưng mà sau khi đối phương nhận lấy túi đồ, chỉ liếc qua một cái, “Cậu giặt nó bằng tay ư?”
Trong chốc lát, Lục Tỉnh bỗng nhiên cười khẩy, “Anh ta cũng nghe lời cậu ghê.”
Tống Úc muốn mở miệng giải thích, nhưng trong đầu thu được cảnh báo OOC, thế nên cậu mím môi, “Vậy tôi về đây.”
Lục Tỉnh nhàn nhạt “Ừm” một tiếng, Tống Úc rời khỏi ký túc xá. Hình như do Tống Úc hoàn thành hai nhiệm vụ trong một lúc, cho nên mấy ngày tới 009 vẫn chưa thông báo nhiệm vụ mới, thỉnh thoảng nó lại đột ngột xuất hiện chỉ để nói chuyện với cậu.
Trong thời gian không có nhiệm vụ Tống Úc hầu như luôn ở bên cạnh Chu Yến Minh, cùng đi học ăn cơm và đi ra ngoài trường học, mỗi ngày đều rất thoải mái vui vẻ. Tiến độ cốt truyện trong thế giới đã nhích tới một phần ba, và sắp tới sẽ là tình tiết Tạ Chi Diễn quyết định muốn thử đến với Chu Yến Minh.
009 nói rằng Tống Úc cần thiết có mặt trong trường hợp này, để thúc đẩy tình tiết tiếp theo của cốt truyện. Vì vậy, tối hôm đó sau khi Chu Yến Minh tan học trở về, Tống Úc lập tức tiến đến bên anh, nói mấy ngày tới sẽ cùng đối phương đi tập luyện bóng rổ.
Chu Yến Minh bất ngờ bị hương thơm dịu dàng thanh nhã lôi cuốn, sau vài giây ngẩn người ra, mới lên tiếng, “Chuyện này không thành vấn đề, nhưng việc tập luyện của bọn tôi rất nhàm chán, sẽ không làm lỡ thời gian của cậu chứ?”
Tống Úc lắc đầu, “Không đâu.”
Chu Yến Minh đang phân vân.
Dạo này trong đội bóng có rất nhiều người tìm hiểu về Tống Úc, coi bộ là muốn làm gì đó. Vì vậy trong những ngày gần đây, anh không dẫn Tống Úc tới đội bóng.
Anh biết thiếu niên cực kỳ đơn thuần và ngây ngốc.
Nhìn thấy vẻ mặt khó xử của Chu Yến Minh, Tống Úc cho rằng anh không muốn dẫn cậu theo, bèn nhỏ giọng xin xỏ trong chốc lát, nào là anh rất tốt bụng, nào là rất thích ở cùng anh, khiến hồn vía Chu Yến Minh bay đâu mất, thậm chí còn chả nhớ nổi mình gật đầu vào lúc nào.
Ngày hôm sau lúc tan học, Tống Úc và Chu Yến Minh cùng nhau đi đến sân huấn luyện.
Trận chung kết bóng rổ sắp diễn ra vào tuần tới, có lẽ do truyền thống lâu năm, mọi người đều mặc vào đồng phục của đội, chỉ có mỗi Tạ Chi Diễn mặc bộ quần áo bó sát người thay vì đồng phục bóng rổ rộng thùng thình.
Nhưng mà rất nhanh, đối phương đã cởi bộ quần áo bó sát đó ra.
Điều khiến Tống Úc cảm thấy bất ngờ là, Tạ Chi Diễn nhìn mảnh khảnh, nhưng sau khi cởi quần áo ra thì cơ bắp cũng không kém chút nào so với người khác, vai rộng eo thon trông rất mạnh mẽ.
Trong lòng Tống Úc vừa ngạc nhiên vừa ước ao.
Đúng lúc này âm thanh của 009 thình lình vang lên, [Đó chỉ là dữ liệu thôi.]
Tống Úc thu hồi ánh mắt. Cậu nghe thấy 009 lại nói cái gì đó, song âm thanh quá nhỏ, nên nghe không rõ, [Cậu nói gì vậy?]
009: [Không có gì.]
009: [Nhiệm vụ sắp tới rồi.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
