Cố Nhất Lưu còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng thì giọng nói kia lại vang lên, lần này càng thêm gấp gáp:
“Nữ đồng chí! Cứu mạng! Cầu cô cứu lấy mạng gà này!”
Con gà trong tay Mẫn Tùng Việt ra sức giãy cánh, đôi chân không ngừng đạp loạn. Đôi mắt nhỏ sáng lên, liên tục liếc về phía Cố Nhất Lưu, chẳng khác nào đang thật sự cầu cứu cô.
Cố Nhất Lưu nhìn con gà, rồi lại nhìn Mẫn Tùng Việt đang vui vẻ xách nó trên tay. Trong lòng cô lập tức dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Con gà này..... thật sự đang nói chuyện với cô sao?
Đúng lúc ấy, một tiếng “ting” khô khốc đột nhiên vang lên trong đầu cô. Âm thanh xuất hiện quá đột ngột, khiến Cố Nhất Lưu giật mình, bàn tay đang cầm bánh bao cũng vô thức buông lỏng.
Chiếc bánh bao rơi xuống đất.
[Đang kết nối hệ thống cảnh báo, xin chờ.....]
Đồng tử Cố Nhất Lưu co lại. Cô ngồi bất động tại chỗ, vẻ mặt vốn bình tĩnh nay đã hoàn toàn thay đổi.
Hệ thống?
Trong đầu cô lập tức hiện lên vô số suy nghĩ. Sau khi xuyên không đến thế giới này, cô chưa từng nghĩ bản thân sẽ có được thứ gì đặc biệt. Vậy mà bây giờ, một giọng nói kỳ lạ lại xuất hiện trong đầu, còn tự xưng là hệ thống cảnh báo.
Chẳng lẽ..... đây chính là bàn tay vàng mà ông trời dành cho cô?
Mí mắt Cố Nhất Lưu giật liên hồi. Cô im lặng cúi xuống, nhặt chiếc bánh bao rơi trên mặt đất lên, phủi sơ lớp bụi bám bên ngoài rồi đưa vào miệng. Vừa nhai, cô vừa âm thầm tiếp nhận sự xuất hiện đột ngột của hệ thống.
Dù sao cô cũng từng trải qua tận thế, từng bị zombie truy đuổi và rơi vào vô số tình huống nguy hiểm. Vì vậy, sau giây phút kinh ngạc ban đầu, cô vẫn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Chẳng bao lâu sau, trong đầu cô dần xuất hiện một giao diện kỳ lạ, trông giống như màn hình điện tử.
[Xin chào ký chủ, tôi là Điểm Điểm, hệ thống báo án xin phục vụ tận tình. Hiện tại có một cảnh báo, mời cô xác nhận và xử lý.]
Cố Nhất Lưu nhìn dòng thông báo đang hiện trên giao diện hệ thống. Theo hướng dẫn, cô đưa ý thức chạm vào mục “Thông báo báo án” đang nhấp nháy.
Sau khi xem xong nội dung, cô quay đầu liếc về phía Mẫn Tùng Việt.
[Là ký chủ tự mình lựa chọn tôi.]
Cố Nhất Lưu khựng lại.
Cô còn chưa kịp hỏi thêm, Điểm Điểm đã chủ động giải thích:
[Lúc ở tận thế, khi cô đang xử lý nguồn ô nhiễm, cô đã tiến hành trói định với tôi.]
Cố Nhất Lưu sững người. Một hình ảnh lập tức hiện lên trong đầu cô.
“Ý nhóc là..... hòn đá đó?”
Trước khi xuyên đến thế giới này, cô từng nhận nhiệm vụ cùng đội dị năng, tiến hành tiêu hủy một nguồn ô nhiễm nguy hiểm. Đó là một khối đá năm màu chứa nguồn năng lượng khổng lồ. Chỉ cần đến gần, người ta đã có thể cảm nhận được sự nguy hiểm tỏa ra từ nó.
Lúc cô vừa dùng vũ khí cắt vào khối đá, nó đột nhiên phát nổ.
Sau đó, cô mất đi ý thức và tỉnh lại trong thế giới xa lạ này.
[Nói chính xác thì hòn đá đó đã giam giữ tôi. Cảm ơn cô vì đã giải cứu tôi.]
Cố Nhất Lưu im lặng trong một khoảng thời gian khá lâu.
Trong đầu cô lúc này có rất nhiều suy nghĩ. Hệ thống đột nhiên xuất hiện, hòn đá năm màu trong tận thế, rồi cả vụ nổ đã đưa cô đến thế giới này..... Tất cả những chuyện đó dường như có liên quan đến nhau.
Thấy cô mãi không lên tiếng, Điểm Điểm dần trở nên sốt ruột.
[Ký chủ, cô không muốn hỏi gì sao?]
“Có chứ.”
Cố Nhất Lưu bình tĩnh hỏi:
“Tôi đã chết ở mạt thế rồi à?”
Điểm Điểm im lặng một lát, sau đó mới ấp úng trả lời:
[Tôi cũng không chắc. Đợi đến khi tôi thăng cấp, tôi sẽ trả lời cô, được không?]
Cố Nhất Lưu không lập tức truy hỏi đến cùng. Thấy hệ thống không muốn nói rõ, cô cũng không tiếp tục ép buộc mà chuyển sang vấn đề khác:
“Hệ thống báo án này sẽ giao nhiệm vụ cho tôi. Vậy tôi nhất định phải hoàn thành sao?”
[Đúng vậy.]
“Nếu tôi không muốn làm thì sao?”
[Vậy cô sẽ bị kéo trở về thế giới mạt thế và chết ngay lập tức.]
Sau khi nói ra câu này, chính Điểm Điểm cũng cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Tuy nhiên, kết quả mà nó kiểm tra được đúng là như vậy. Nó nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng cũng không tiếp tục bận tâm nữa.
Cố Nhất Lưu cụp mắt nhìn đám cỏ dại dưới chân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


