Nghe qua thì công việc này có vẻ không quá khó, nhưng chỉ cần nghĩ đến diện tích rộng lớn của khu rừng, cũng đủ khiến người ta cảm thấy đau đầu.
“Thế sao nãy giờ chúng ta không ghi chép gì vậy?” Mẫn Tùng Việt không nhịn được, nhỏ giọng hỏi.
Từ lúc bước vào rừng đến giờ, cả ba gần như chỉ đi thẳng về phía trước. Dọc đường dù có nhìn thấy cây cối hay dấu chân động vật, họ cũng chẳng dừng lại quan sát kỹ càng, càng không ghi chép được thông tin cụ thể nào.
“Muốn ghi chép thì trước hết phải xác định tọa độ cố định. Nếu cứ nhìn thấy gì thì ghi nấy, không phân chia khu vực rõ ràng, sau này rất dễ bị trùng lặp hoặc bỏ sót.” Mã Thuyên giải thích, giọng nói vô cùng kiên nhẫn. “Hôm nay chúng ta sẽ tập trung khảo sát động vật trước. Tôi đã làm việc ở khu rừng này nhiều năm, gần như nắm rõ từng con đường, từng thung lũng, cũng biết nơi nào thường xuất hiện loài vật gì. Hai đứa cứ đi theo tôi, làm quen dần là được.”
Mẫn Tùng Việt và Cố Nhất Lưu gật đầu, nghiêm túc ghi nhớ những lời ông nói.
Sau đó, Mã Thuyên dẫn hai người đi sâu hơn vào trong rừng. Đi khoảng một lúc, họ đến một thung lũng khá rộng. Ở giữa thung lũng có một con suối nhỏ uốn lượn chảy qua, nước suối trong veo, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng róc rách vui tai. Hai bên bờ mọc đầy cỏ dại và những bụi cây thấp, xung quanh là các thân cây cao lớn che khuất ánh nắng.
Mã Thuyên quan sát địa hình một lượt, sau đó chỉ về phía trước:
“Khu vực này có khá nhiều động vật hoang dã, chủ yếu là sóc, thỏ, gà rừng..... Hai đứa chia nhau ra quan sát, đánh dấu vị trí rồi ghi chép lại. Đừng chỉ nhìn thấy một con là lập tức chạy theo bắt, phải chú ý đến dấu chân, phân, tổ hoặc những dấu vết mà chúng để lại.”
“Vâng, chú Mã.” Mẫn Tùng Việt nhanh chóng đáp lời.
Cố Nhất Lưu cũng lấy sổ ghi chép và bút ra, sau đó quan sát kỹ khu vực xung quanh.
Sau khi dặn dò xong, Mã Thuyên để hai người lính mới bắt đầu làm việc. Còn ông thì đi về một hướng khác, vừa quan sát địa hình, vừa kiểm tra những dấu vết động vật còn sót lại.
Thoạt nghe, việc khảo sát và ghi chép động vật dường như không có gì phức tạp. Chỉ cần tìm được động vật, ghi lại tên loài và vị trí là xong. Nhưng đến khi thật sự bắt tay vào làm, Cố Nhất Lưu mới nhận ra công việc này vất vả hơn cô tưởng rất nhiều.
Động vật hoang dã không phải lúc nào cũng xuất hiện trước mắt con người. Có khi cô đi cả một đoạn đường dài nhưng chẳng nhìn thấy gì ngoài cỏ dại và cây cối. Có lúc vừa nghe thấy tiếng động, cô vội vàng quay đầu lại thì con vật đã nhanh chóng chạy mất, chỉ để lại vài dấu chân mờ nhạt trên mặt đất.
Cố Nhất Lưu bận rộn suốt cả buổi sáng, khi thì cúi xuống quan sát dấu vết dưới đất, khi thì ngẩng đầu nhìn lên những cành cây, thậm chí còn phải vòng qua bụi rậm để tìm kiếm nơi động vật thường lui tới.
Thế nhưng, sau một hồi chạy tới chạy lui trong thung lũng, thành quả của cô vẫn vô cùng ít ỏi. Cuối cùng, cô chỉ ghi chép được hai loài động vật nhỏ, số lượng và đặc điểm cũng chưa thể xác định rõ ràng.
Cố Nhất Lưu nhìn quyển sổ trong tay, khẽ thở ra một hơi.
Cô vừa cầm bánh bao lên, còn chưa kịp ăn được mấy miếng thì giọng nói của Mẫn Tùng Việt đột nhiên vang lên từ phía xa:
“Chú Mã, cháu bắt được một con gà rồi! Tối nay mang về làm thịt nhé?”
Cố Nhất Lưu khựng lại, lập tức ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chẳng mấy chốc, cô đã nhìn thấy Mẫn Tùng Việt đang bước đến. Trên tay cậu ta là một con gà bị giữ chặt hai cánh, thân mình không ngừng giãy giụa. Có lẽ vì vừa đuổi bắt một hồi nên Mẫn Tùng Việt trông khá đắc ý, trên mặt còn hiện rõ vẻ vui mừng như vừa lập được công lớn.
Ánh mắt Cố Nhất Lưu rơi xuống con gà trong tay cậu ta. Động tác nhai bánh bao của cô cũng bất giác dừng lại.
Ngay sau đó, một giọng nói hoảng loạn đột nhiên vang lên trong đầu cô:
“Cứu mạng! Đừng ăn tôi! Tôi chỉ kiếm miếng ăn thôi, đừng ăn tôi mà!”
Cố Nhất Lưu sững người.
Cô chậm rãi nhìn kỹ con gà trước mặt, trong mắt không khỏi hiện lên vẻ kinh ngạc. Con gà ấy có một chiếc mào đỏ pha đen, bộ lông mang những đốm nâu lốm đốm, màu sắc và hình dáng đều khác với những con gà nhà bình thường.
Chẳng lẽ..... cô nghe nhầm?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


