Sáng sớm, những tia nắng đầu tiên vừa chiếu xuống sân trạm gác trên núi, Cố Nhất Lưu đã rửa mặt xong.
Cô đứng giữa sân, nơi sương sớm vẫn còn đọng lại, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu tập quyền như thói quen thường ngày.
Ba ngày trước, cô vẫn còn đang chém giết zombie trong thời kỳ tận thế. Vậy mà chỉ sau một lần xuyên không, cô đã trở thành một sinh viên vừa tốt nghiệp năm 1985 ở Hoa Quốc, được phân công về cơ sở làm việc.
Ngày cô xuyên đến cũng vừa hay là ngày phân công công tác. Thế là cô được đưa đến trạm gác Hồng Bộ Nhai, thành phố Diệu Hải, trở thành một cảnh sát bảo vệ rừng.
Nơi này nằm giữa núi rừng, điều kiện sinh hoạt khá đơn sơ, nhưng đối với Cố Nhất Lưu, người từng trải qua tận thế, hoàn cảnh như vậy cũng chẳng có gì đáng để phàn nàn.
Luyện quyền xong, hai đồng nghiệp còn lại cũng đã chuẩn bị xong xuôi. Một người là Mẫn Tùng Việt, nhập đội cùng ngày với cô. Người còn lại là Mã Thuyên, một cảnh sát dày dặn kinh nghiệm, đã bám trạm này hơn mười năm.
“Tiểu Cố, Tiểu Mẫn, đi thôi, hôm nay bắt đầu tuần tra.” Mã Thuyên gọi hai người.
Hôm nay là ngày đầu tiên cả ba chính thức cùng nhau đi tuần rừng, vì vậy Mã Thuyên đặc biệt dặn dò khá kỹ.
“Nhớ mang nước, lương khô, thêm một bộ quần áo dự phòng. Chúng ta phải tuần tra đến chiều mới về được.”
“Được, chú Mã.” Cố Nhất Lưu gật đầu.
Mọi thứ cô đã chuẩn bị sẵn từ trước. Cô mang theo đồ đạc, bước theo hai người rời khỏi trạm.
Trong khu rừng sáng sớm vẫn còn phủ đầy sương, ánh sáng xuyên qua những tán cây, chỉ để lại từng mảng sáng tối đan xen. Ba người bật đèn pin, cầm đuốc, cẩn thận dò dẫm tiến vào sâu trong rừng.
“Chậm thôi, nhìn kỹ dưới chân, coi chừng giẫm trúng rắn.” Mã Thuyên vừa đi vừa dặn dò.
“Ơ, chẳng phải rắn đang ngủ đông sao?” Mẫn Tùng Việt ngạc nhiên hỏi.
“Giờ đã tháng năm rồi, chúng bắt đầu thức cả đấy. Trong rừng có không ít rắn, đi đứng phải cẩn thận.”
“Trong rừng thường có những con gì vậy?” Mẫn Tùng Việt tò mò hỏi tiếp.
Cố Nhất Lưu khẽ liếc sang, trong bụng thầm than anh chàng này đúng là có nhiều câu hỏi thật. Từ lúc bắt đầu đi đến giờ, miệng cậu ta gần như chưa lúc nào ngừng nghỉ.
Lúc xuyên đến, ngay bên cạnh giường còn có một lá thư nhà gửi tới. Cố Nhất Lưu đọc qua, nhận thấy quan hệ giữa các thành viên trong gia đình cũng không tệ. Trong thư, người nhà vẫn hỏi han tình hình của cô, lời lẽ không có gì bất thường.
Chỉ tiếc là cô chẳng có chút ấn tượng nào về những người thân ấy. Ký ức còn lại vô cùng mờ nhạt, giống như chuyện đã xảy ra từ rất lâu, dù có cố nhớ cũng không thể nhớ rõ.
Ngay cả bốn năm đại học của “Cố Nhất Lưu” cũng chỉ còn lại những mảnh ký ức rời rạc. Cô không biết rõ nguyên chủ đã trải qua những gì, kết bạn với ai, cuộc sống trước đây ra sao.
Nhưng thôi, dù sao cô cũng đã tốt nghiệp rồi. Thiếu hụt một chút ký ức cũng chẳng sao. Bây giờ cô đã có cuộc sống mới, lại còn được phân công đến làm việc tại trạm gác Hồng Bộ Nhai. So với việc phải chém giết zombie trong tận thế, cuộc sống hiện tại tuy đơn giản nhưng ít nhất cũng yên bình hơn nhiều.
“Động vật trong rừng thì nhiều lắm, nào là lợn rừng, gà rừng, sóc, rắn..... Những loài này thường xuyên xuất hiện. Còn gấu hay hổ thì thỉnh thoảng mới gặp phải. Chỉ cần chúng ta không gây ra tiếng động quá lớn, không chủ động chọc giận hoặc khiến chúng giật mình thì nhìn chung vẫn khá an toàn.” Mã Thuyên kiên nhẫn giải thích.
Nghe đến đây, Mẫn Tùng Việt cuối cùng cũng chịu im lặng. Cậu ta đưa mắt nhìn xung quanh, dường như đang cố tưởng tượng xem lát nữa mình sẽ gặp phải con thú hoang nào.
Mã Thuyên thấy vậy thì bật cười. Ông vừa giơ đuốc soi đường, vừa tranh thủ giảng giải thêm về công việc của kiểm lâm:
“Tuần tra rừng không phải chỉ đi lòng vòng một cách vô mục đích đâu, mà còn có rất nhiều việc phải làm. Trong rừng có những loại cây quý cần được bảo vệ, nghiêm cấm chặt phá bừa bãi. Đối với thú rừng thì phải ngăn chặn hành vi săn bắt trái phép. Ngoài ra, chúng ta còn phải chú ý phòng ngừa cháy rừng, phát hiện những dấu hiệu bất thường và xử lý kịp thời. Tất cả những việc đó đều nằm trong phạm vi công việc của chúng ta.”
Ông dừng lại một chút, nhìn hai người lính mới ở phía sau rồi nói tiếp:
“Mấy hôm trước, lúc tôi đi đón hai người về trạm, cấp trên vừa giao xuống một nhiệm vụ mới. Trong tháng này, chúng ta phải tiến hành khảo sát toàn bộ khu rừng, ghi chép lại những loài động vật và thực vật xuất hiện ở đây. Không chỉ cần biết có những loài nào, mà còn phải đánh dấu vị trí, số lượng tương đối và đặc điểm sinh sống của chúng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


