Một bên thì nói rằng chưa chắc cô đã chết ở mạt thế, bên còn lại lại khẳng định nếu không làm nhiệm vụ, cô sẽ lập tức mất mạng. Điều đó có nghĩa là tính mạng của cô đã bị buộc chặt vào hệ thống và những nhiệm vụ báo án này.
Cô còn chưa kịp lên tiếng, Điểm Điểm đã không ngừng nhìn chằm chằm, dường như đang mong cô nhanh chóng gật đầu đồng ý.
Cố Nhất Lưu hờ hững gật đầu, nhưng ngay sau đó lại hỏi:
“Nhưng tôi được lợi ích gì?”
Điểm Điểm lập tức nghẹn lời.
Một lúc sau, nó mới đáp:
[Nếu cô không làm nhiệm vụ thì sẽ chết. Được sống tiếp chẳng phải đã là lợi ích lớn nhất rồi sao?]
Cố Nhất Lưu khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên như cười mà không phải cười:
“Xem ra sống chết của nhóc mới là chuyện quan trọng. Nếu tôi chết, chắc nhóc cũng bị tổn thương nguyên khí, thậm chí là tiêu tán luôn, đúng không?”
Đây chỉ là suy đoán của cô. Nhưng nhìn dáng vẻ của hệ thống nhỏ bé từng bị một hòn đá giam giữ, Cố Nhất Lưu cảm thấy mình đoán cũng không sai bao nhiêu. Nhiệm vụ quả thật có liên quan đến tính mạng của cô, nhưng chắc chắn cũng gắn liền với sự tồn vong của hệ thống.
Điểm Điểm im thin thít.
Một lúc lâu sau, nó mới lí nhí lên tiếng:
[Vậy cô chờ tôi một lát.]
Nói xong, hệ thống liền biến mất.
Cố Nhất Lưu biết nó vẫn còn lẩn quẩn trong đầu mình, chỉ là không tiếp tục lên tiếng mà thôi. Cô cũng không bận tâm, quay đầu nhìn về phía Mẫn Tùng Việt rồi thản nhiên nói:
Thông tin này vừa được cô nhìn thấy trên thông báo của hệ thống.
Con gà lập tức trợn tròn mắt, hai cánh vùng vẫy dữ dội:
“Thật sao? Hóa ra tôi được bảo vệ! Mau thả tôi ra! Thả tôi ra!”
Cố Nhất Lưu: “.....”
Mã Thuyên bật cười, gật đầu đồng tình:
“Nhất Lưu nói đúng. Đây là gà Hoàng Phúc, tên khoa học là Hoàng Phúc Giác Kê. Tiểu Mẫn, thả nó đi.”
Mẫn Tùng Việt gãi đầu, vẻ mặt có chút ngượng ngùng:
“Nhìn nó cũng đâu khác mấy con gà chúng ta thường ăn.”
Mã Thuyên lắc đầu, nghiêm túc nhắc nhở:
“Cậu nhìn kỹ đi, nó khác xa gà nuôi. Động thực vật trong rừng không được tùy tiện giết hại hay phá hoại. Đây là quy định trong công tác, nhớ cho kỹ.”
Nghe vậy, cậu thanh niên lập tức rụt cổ, gật đầu lia lịa.
Mã Thuyên nhận lấy con gà từ tay cậu ta, đưa lên quan sát kỹ từ trái sang phải, sau đó mới lên tiếng:
“Con này gầy nhom, chắc là đói quá nên mới chạy ra ngoài tìm thức ăn.”
Nằm trong tay Mã Thuyên, con Hoàng Phúc Giác Kê kêu lên hai tiếng. Giọng nó nghèn nghẹn, nghe chẳng khác nào sắp khóc đến nơi.
Cố Nhất Lưu nghe rõ mồn một lời than thở của nó:
“Có phải lỗi của tôi đâu, chú cảnh sát. Tôi chỉ muốn tìm chút đồ ăn thôi, chứ đâu có muốn bị người ta ăn thịt.....”
Cố Nhất Lưu bước đến gần, nhìn con gà đang không ngừng giãy giụa rồi nói:
“Chú Mã, để cháu cho nó ăn chút gì nhé.”
Mã Thuyên gật đầu, tiện tay đưa con gà cho cô. Sau đó, ông tranh thủ giải thích thêm về công việc trong rừng:
“Có những lúc đi tuần, chúng ta phải rải sẵn một ít thức ăn cho thú rừng. Nếu không, đến mùa đông, chúng đói quá sẽ chạy xuống làng tìm đồ ăn. Nếu chỉ là những con vật nhỏ thì không sao, nhưng chẳng may hổ hay gấu xuống núi, chúng sẽ chẳng ngại tấn công cả con người đâu.”
Nghe đến đây, sắc mặt Mẫn Tùng Việt lập tức thay đổi. Cậu nhìn Mã Thuyên, vẻ mặt đầy lo lắng:
“Chú Mã, chú làm việc ở đây bao nhiêu năm rồi, có khi nào thật sự xảy ra chuyện động vật xuống núi ăn thịt người chưa?”
Trong lúc hỏi, ánh mắt cậu ta vẫn không ngừng hướng về phía Cố Nhất Lưu. Lúc này, cô đang bẻ một ít bánh bao, cẩn thận đưa đến miệng con gà.
Con gà vừa được ăn đã lập tức yên tĩnh hơn hẳn. Mẫn Tùng Việt thấy vậy thì cũng tò mò chạy lại gần, đưa tay ra, định thử cho nó ăn một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


