Ngày hôm sau, Hứa Miên lại xin nghỉ, chuẩn bị đến huyện để chốt chuyện công việc. Trước khi đi, Hứa Phúc Niên không yên tâm gọi cô lại, dặn dò đi dặn dò lại mấy bận. Cuối cùng, ông ấy ngập ngừng một lúc mới cẩn thận nói: "Miên Miên, những lời hôm qua mẹ con nói, con đừng để trong lòng. Lúc người ta tức giận, nói năng thường không suy nghĩ gì đâu…”
Hứa Miên mỉm cười thư thái: "Bố, con không để tâm đâu, bố đừng nghĩ ngợi nhiều.”
Hứa Miên nhìn ra sự khó xử của ông ấy, bèn quay sang khuyên nhủ: "Bố, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên thôi. Cố chấp chỉ làm người khác và cả bản thân mình thêm đau khổ, hơn nữa, cũng không đáng. Bố chỉ cần nhớ, người bố cần thương nhất, chính là bản thân bố.”
Hứa Phúc Niên do dự một lúc, cuối cùng vẫn đưa tay lên xoa đầu cô, ông ấy có vẻ không tự nhiên nói: "Người bố thương nhất, là con, và cả An An nữa.”
Lòng Hứa Miên chợt quặn thắt, cô cố chớp mắt: "Bố, sau này con nhất định sẽ hiếu thuận với bố, để bố sống sung sướng hơn bất kỳ người bố nào trong đội ta, để mọi người đều phải ghen tị vì bố có một đứa con gái tốt. Mẹ con cũng sẽ nhờ phúc của bố mà được sống thoải mái.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)