Khu rừng dương liễu nằm ở vùng hẻo lánh, tháng năm cây cối xum xuê, là nơi lý tưởng để làm những chuyện mờ ám.
Vương Hoành Lượng lấy một bao thuốc lá từ trong túi ra, khi quẹt diêm, ngón tay run rẩy không nghe lời, suýt chút nữa làm bỏng chính mình.
Hắn sợ.
Người có tật giật mình, chỉ cần có chút động tĩnh là sẽ suy nghĩ lung tung.
Hứa Thu Cúc cách hắn hai mét, dựa lưng vào một cái cây, cười như không cười nhìn hắn đang cố tỏ ra bình tĩnh suy nghĩ cách đối phó với cô.
Hút mấy hơi thuốc lá thật sâu, Vương Hoành Lượng cuối cùng cũng tạm thời ổn định lại tâm trí. Hắn nặn ra một nụ cười hòa nhã, dò hỏi: “Thu Cúc, cháu đến tìm dượng là ý của cháu hay nhà họ Hứa có chuyện gì à? Có chuyện gì cứ nói, dượng giúp được thì chắc chắn không từ chối, dù sao chúng ta cũng là người thân. Mấy hôm trước cô của cháu còn muốn về nhà ngoại thăm, nhưng không mua được thịt nên đành hoãn lại…”
Hứa Thu Cúc thong thả nói: “Là cháu tự muốn đến, nhà cháu tạm thời chưa biết, đương nhiên, sau này nhà cháu có biết hay không, mấu chốt vẫn là ở sự lựa chọn của dượng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

