Cuối cùng, Hứa Phúc Niên dứt khoát kéo Kiều Thế Lan đang không cam lòng rời đi, kết thúc cuộc tranh cãi.
Hệ thống thở dài tiếc nuối: [Cô và bà ta coi như đã xé toạc mặt mũi rồi. Sau này ở chung, haiz, khó tránh khỏi lúng túng…]
Hứa Miên chẳng màng bận tâm: "Lúc nguyên chủ còn sống, mẹ con bọn họ cũng chẳng có bao nhiêu tình cảm. Đổi thành tôi, cậu nghĩ tôi sẽ để ý thái độ của bà ta sao?"
[Cũng phải. Chỉ khổ cho Hứa Phúc Niên, ông ấy kẹp giữa hai người…] Hệ thống tò mò hỏi: [Cô nói xem, ông ấy sẽ bảo vệ ai?]
Hứa Miên nhíu mày: "Khó nói lắm, chắc là dĩ hòa vi quý.”
[Ủa? Tôi cứ tưởng thấy biểu hiện vừa rồi, cô sẽ nghĩ ông ấy có thể không chút do dự đứng về phía cô chứ?]
Cô lờ mờ đoán ra điều gì đó và theo bản năng bài xích nó.
Hệ thống lại buộc cô phải đối mặt: [Ý cô là, thân thế của cô có thể có vấn đề? Kiều Thế Lan sẽ dùng chuyện này để uy hiếp Hứa Phúc Niên? Chậc chậc, dựa vào sự nuông chiều mà Hứa Phúc Niên dành cho cô, chiêu này đúng là một đòn chí mạng.]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)