Sáng sớm ngày hôm sau, tiếng trống doanh vang lên dồn dập từ khi trời còn chưa hửng sáng.
"Thùng! Thùng! Thùng!"
Vương Thanh Thanh giật mình bật dậy. Theo thói quen ở hiện đại, cô quờ tay tìm điện thoại để tắt báo thức. Nhưng thứ chạm vào chỉ là chiếc chăn vải thô cứng ngắc.
Cô thật sự đã xuyên không.
Đúng lúc ấy, một giọng nói lanh lảnh vang lên ngoài cửa.
"Tiểu cô nương! Mau dậy! Muộn rồi!"
Một cô gái chừng mười sáu, mười bảy tuổi ôm chậu gỗ bước vào. Khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt to linh động, vừa nhìn đã thấy đáng yêu.
"Nàng là Vương Thanh Thanh đúng không?"
Thanh Thanh gật đầu.
"Đúng."
Cô gái cười tươi.
"Ta là Tiểu Đào."
"Lưu đại phu bảo từ hôm nay ta dẫn nàng làm việc."
Thanh Thanh mừng như bắt được vàng.
Ít nhất cũng có người nói chuyện.
Tiểu Đào đưa cho cô một bộ y phục màu xám đã giặt sạch.
"Mặc cái này đi."
Thanh Thanh nhìn xuống bộ quần jean của mình rồi gật đầu.
Dù sao mặc thế này cũng quá nổi bật.
Một lát sau...
"Nàng mặc xong chưa?"
"..."
"Thanh Thanh?"
"..."
Tiểu Đào nghi hoặc vén rèm bước vào.
Rồi đứng hình.
Thanh Thanh đang loay hoay với đai lưng, tóc rối bù, cổ áo mặc lệch sang một bên.
"Cái... cái này mặc kiểu gì vậy?"
Tiểu Đào ôm bụng cười nghiêng ngả.
"Ha ha ha... nàng thật sự mất trí nhớ rồi!"
"Nếu không sao đến cả quần áo cũng không biết mặc."
Thanh Thanh đỏ mặt.
Mười tám năm mặc áo thun, giờ tự nhiên bắt cô mặc cổ phục, đúng là quá sức.
Cuối cùng Tiểu Đào phải tự tay mặc giúp.
"Này nhé."
"Áo trong trước."
"Áo ngoài sau."
"Buộc dây bên trái."
"Thắt lưng cuối cùng."
Thanh Thanh gật gù liên tục.
"Khó hơn mặc đồng phục đại học..."
"Đại học?"
"... À... ý ta là... trường học."
Tiểu Đào không để ý, chỉ vui vẻ kéo cô ra ngoài.
Vừa bước khỏi lều, Thanh Thanh lập tức bị khung cảnh buổi sáng trong doanh trại làm cho choáng ngợp.
Hàng nghìn binh sĩ đang tập luyện.
Tiếng hò hét vang trời.
Người cưỡi ngựa.
Người bắn cung.
Người đấu kiếm.
Khí thế hùng hồn đến mức cô nổi cả da gà.
Tiểu Đào vừa đi vừa giới thiệu.
"Bên kia là kho lương."
"Bên kia là chuồng ngựa."
"Kia là lều của các tướng quân."
"Nơi kia..."
Tiểu Đào lập tức hạ giọng.
"Là lều của Đại tướng quân."
Thanh Thanh nhìn theo.
Chiếc lều lớn nhất doanh trại nằm ở vị trí trung tâm, có lính canh đứng kín bốn phía.
"Tướng quân có đáng sợ lắm không?"
Tiểu Đào lập tức gật đầu như giã tỏi.
"Đáng sợ!"
"Cả doanh trại này không ai không sợ ngài ấy."
"Nghe nói trước đây có một gian tế trà trộn vào."
"Chưa đầy một nén hương đã bị tướng quân nhìn thấu."
"Kéo ra chém ngay trước cổng doanh."
Thanh Thanh nuốt nước bọt.
"..."
May mà mình còn sống.
"Nàng biết không?"
Tiểu Đào ghé sát tai cô.
"Tướng quân rất ghét nữ nhân."
"Hả?"
"Trong phủ ngài ấy đến nha hoàn cũng chẳng có mấy người."
"Cả ngày chỉ biết đánh trận."
Thanh Thanh cười thầm.
"Không phải ghét phụ nữ"
"Mà là chưa gặp đúng người thôi."
Nghĩ xong, cô lại tự tát vào mặt mình trong đầu.
"Mày nghĩ gì thế hả Thanh Thanh?"
"Mới gặp người ta có hai lần!"
Đúng lúc ấy, phía sau truyền đến tiếng quát.
"Hai người kia!"
"Còn đứng đó làm gì?"
Một phụ nhân trung niên chống nạnh bước tới.
Đó là Trần ma ma, người quản lý toàn bộ nha hoàn và tạp dịch trong doanh.
Ánh mắt bà quét qua Thanh Thanh.
"Ngươi là nha đầu mới?"
"Dạ."
"Từ hôm nay ngươi phụ trách giặt quân phục."
Thanh Thanh chớp mắt.
"Bao... bao nhiêu bộ?"
Trần ma ma lạnh nhạt đáp.
"Không nhiều."
"Hai trăm bộ."
"..."
Thanh Thanh tưởng mình nghe nhầm.
"Bao nhiêu cơ?"
"Hai trăm."
"..."
Hai chân cô mềm nhũn.
Ở hiện đại, cô còn chưa từng tự giặt nổi mười bộ quần áo một lúc.
Giờ bảo giặt hai trăm bộ?
Tiểu Đào nhìn cô bằng ánh mắt đầy thương cảm.
"Ta... sẽ giúp nàng một chút."
Thanh Thanh cảm động suýt khóc.
Hai người ôm chậu gỗ đến bờ sông phía sau doanh.
Chỉ nhìn đống quân phục chất cao như ngọn núi, Thanh Thanh đã muốn ngất.
"Đây..."
"... là một chút?"
Tiểu Đào gãi đầu.
"Thật ra hôm nay còn ít."
"Hôm qua đánh trận xong mới nhiều."
Thanh Thanh nhìn dòng sông.
Nhìn đống quần áo.
Lại nhìn đôi bàn tay trắng trẻo của mình.
"..."
Ba phút sau.
"Bốp!"
Một chiếc áo giáp rơi thẳng xuống nước.
"Bõm!"
"Á!"
Tiểu Đào quay đầu lại thì thấy Thanh Thanh đang chới với giữa sông.
"Nàng không biết giặt đồ à?"
"..."
"Biết."
"Nhưng..."
"Không biết giặt kiểu cổ đại."
Tiểu Đào cười đến đau cả bụng.
"Nàng đúng là kỳ lạ."
Hai người loay hoay cả buổi sáng mới giặt được hơn ba mươi bộ.
Đôi tay Thanh Thanh đỏ ửng vì nước lạnh.
Lưng thì đau nhức.
Cô ngồi phịch xuống bãi cỏ.
"Không được..."
"Kiểu này mình chết vì lao lực trước khi bị chém mất."
Cô chống cằm suy nghĩ.
Bỗng đôi mắt sáng lên.
"Tiểu Đào!"
"Hả?"
"Nàng kiếm giúp ta mấy khúc gỗ."
"Làm gì?"
"Cứ đi đi."
Một lúc sau.
Tiểu Đào mang về vài thanh gỗ nhỏ.
Thanh Thanh dùng dây thừng buộc chúng thành một khung gỗ đơn giản, ở giữa gắn thêm một thanh ngang.
Tiểu Đào nhìn mãi vẫn không hiểu.
"Đây là gì?"
Thanh Thanh cười tinh nghịch.
"Máy giặt phiên bản Đại Chu."
"..."
Tiểu Đào ngơ ngác.
"Máy... gì?"
Thanh Thanh không giải thích, chỉ đặt quần áo vào khung gỗ, dùng lực xoay liên tục trong nước.
Nhờ ma sát mạnh, bùn đất bong ra nhanh hơn hẳn.
Tiểu Đào tròn mắt.
"Trời ơi!"
"Nhanh thật!"
Hai người lập tức làm thêm vài cái.
Chỉ trong chưa đầy một canh giờ, số quần áo còn lại đã sạch gần hết.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng bước chân.
Trần ma ma đi kiểm tra.
Thấy đống quân phục đã được giặt sạch, bà sững người.
"Sao... nhanh thế?"
Tiểu Đào cười tít mắt.
"Là Thanh Thanh nghĩ ra cách."
Trần ma ma nhìn chiếc khung gỗ đơn sơ rồi lại nhìn Thanh Thanh, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
"Ngươi..."
"Cũng có chút đầu óc."
Nói xong bà quay người rời đi.
Thanh Thanh cười đắc ý.
"Kiến thức vật lý cấp hai... vẫn còn dùng được."
Nhưng cô không hề biết, trên lầu canh cách đó không xa, có hai người đã chứng kiến toàn bộ.
Lục Trường Phong chống tay lên lan can, cười đầy hứng thú.
"Tướng quân, nha đầu kia đúng là thú vị."
"Hôm qua cứu người."
"Hôm nay lại nghĩ ra thứ này."
Tạ Cảnh Uyên không đáp.
Ánh mắt hắn lặng lẽ dừng trên cô gái đang cười rạng rỡ dưới bờ sông.
Gió nhẹ thổi bay vài sợi tóc mai trước trán nàng.
Nụ cười ấy khác hẳn tất cả những người hắn từng gặp trong quân doanh.
Không e dè.
Không nịnh bợ.
Cũng không mang theo bất kỳ toan tính nào.
Chỉ là một nụ cười rất thuần khiết.
Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời khỏi lầu canh.
Nhưng trước khi đi, hắn chỉ để lại một câu ngắn gọn.
"Lục Trường Phong."
"Có."
"Đi điều tra."
"Điều tra gì ạ?"
"Lai lịch của Vương Thanh Thanh."
"Ta muốn biết..."
"Rốt cuộc nàng đến từ đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)