Sau chuyện chiếc "máy giặt phiên bản Đại Chu", cái tên Vương Thanh Thanh bắt đầu lan khắp doanh trại.
"Nghe nói nha đầu mới nghĩ ra cách giặt quân phục nhanh gấp mấy lần."
"Lại còn cứu sống Triệu Đại Ngưu hôm trước."
"Nhìn thì yếu đuối mà đầu óc cũng linh hoạt đấy."
"..."
Đi đến đâu, Thanh Thanh cũng cảm nhận được có người đang nhìn mình.
Điều đó khiến cô vừa vui vừa lo.
Vui vì cuối cùng cũng không bị xem là một kẻ vô dụng.
Lo vì càng nổi bật, càng dễ bị nghi ngờ.
Sáng hôm ấy, Trần ma ma lại giao việc.
"Thanh Thanh."
"Dạ?"
"Kho lương thiếu người."
"Hôm nay ngươi qua đó khuân bao gạo."
Thanh Thanh chớp mắt.
"... Bao gạo?"
"Ừ."
"Nặng bao nhiêu?"
"Một bao khoảng năm mươi cân."
Thanh Thanh cứng người.
"Năm mươi cân thời cổ... khoảng ba mươi ký!"
"Một cô gái mười tám tuổi như mình khiêng kiểu gì?"
Chưa kịp lên tiếng, Trần ma ma đã chỉ tay.
"Mau đi."
...
Kho lương nằm phía Tây doanh trại.
Hàng trăm bao thóc, bao gạo được chất cao như núi.
Mấy binh sĩ lực lưỡng mỗi người vác một bao lên vai rồi bước đi nhẹ tênh.
Đến lượt Thanh Thanh.
Cô ôm lấy bao gạo.
Hít sâu.
"Một... hai... ba!"
Nhấc.
Không nhúc nhích.
Lần hai.
Vẫn không nhúc nhích.
Lần ba...
"Á!"
Cả người cô ngửa ra sau, ngã ngồi xuống đất.
Mấy binh sĩ xung quanh bật cười.
"Nha đầu này yếu quá."
"Chắc gió lớn cũng thổi bay."
Thanh Thanh bĩu môi.
"Các anh thử bắt sinh viên đại học đi khuân ba mươi ký xem!"
Một binh sĩ trẻ thấy vậy liền tốt bụng nói.
"Hay để ta làm giúp?"
Chưa kịp bước tới, Trần ma ma đã quát.
"Không được!"
"Nàng phải tự làm."
"Ở doanh trại không nuôi người vô dụng."
Thanh Thanh cắn môi.
Đúng lúc ấy, cô chợt nhìn thấy chiếc xe kéo gỗ dựng ở góc kho.
Đôi mắt lập tức sáng lên.
"Ta mượn cái này được không?"
Tên quản kho nhìn theo.
"Xe kéo?"
"Được."
Thanh Thanh hí hửng đẩy xe tới.
Cô không vác từng bao nữa.
Mà chất năm, sáu bao lên xe rồi dùng sức kéo đi.
Mọi người đứng nhìn.
"..."
"Còn làm thế được?"
"Đúng là nhanh hơn thật."
Một binh sĩ gãi đầu.
"Sao trước giờ ta không nghĩ ra?"
Thanh Thanh cười thầm.
'Đơn giản vì mọi người quen dùng sức."
"Chứ không quen dùng công cụ."
...
Đến trưa.
Kho lương đã chuyển xong.
Tên quản kho kinh ngạc.
"Bình thường năm người làm nửa ngày."
"Hôm nay ba người đã xong."
Thanh Thanh lau mồ hôi.
"Vậy... chiều được nghỉ không?"
Quản kho cười lớn.
"Nghĩ hay lắm."
"Qua chuồng ngựa."
"..."
Thanh Thanh muốn khóc.
"Ở đây đúng là bóc lột sức lao động"
...
Chuồng ngựa nằm ngay phía sau bãi tập.
Mùi cỏ khô, mùi phân ngựa xộc thẳng vào mũi.
Thanh Thanh lập tức nhăn mặt.
"Mình... ghét nhất dọn phân."
Tiểu Đào cười hì hì.
"Làm vài lần là quen."
"Ta làm ba năm rồi."
"..."
"Ba năm?*"
"Xin lỗi, mình không muốn quen."
Đúng lúc ấy, một tiếng hí vang lên.
Một con chiến mã màu đen tuyền bỗng giật tung dây cương.
Nó hất ngã một tên lính rồi lao thẳng về phía Thanh Thanh.
"Tránh ra!"
Tiểu Đào hét lớn.
Thanh Thanh quay đầu.
Con ngựa chỉ còn cách cô vài bước.
Đầu óc cô trống rỗng.
Nếu chạy.
Chắc chắn không kịp.
Theo bản năng, cô đứng yên, đưa hai tay lên thật chậm.
"Ngoan..."
"Không sao..."
"Không ai làm hại mày..."
Giọng nói dịu dàng vang lên.
Con chiến mã vốn đang hung dữ bỗng khựng lại.
Toàn bộ chuồng ngựa im phăng phắc.
Một tên lính lắp bắp.
"Đó... đó là Hắc Phong..."
"Hắc Phong?"
Tiểu Đào nuốt nước bọt.
"Là chiến mã của Đại tướng quân."
"Ngay cả người lạ đến gần cũng bị nó đá."
Thanh Thanh ngơ ngác.
"Thật à?"
Cô vô thức vuốt nhẹ bờm ngựa.
"Hắc Phong" ngoan ngoãn nhắm mắt, còn khẽ dụi đầu vào vai cô như làm nũng.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau.
"Hắc Phong."
Con ngựa lập tức ngẩng đầu.
Tạ Cảnh Uyên bước tới.
Hắn mặc bộ võ phục màu đen đơn giản, mái tóc được buộc cao, không khoác chiến giáp nhưng khí thế vẫn khiến mọi người tự động cúi đầu.
"Tham kiến tướng quân!"
Tất cả đồng loạt hành lễ.
Chỉ có Thanh Thanh vẫn đứng ngây ra.
Tiểu Đào vội kéo tay áo cô.
"Mau hành lễ!"
Thanh Thanh giật mình.
"À..."
Cô lóng ngóng cúi người.
Nhưng vì chưa quen kiểu hành lễ cổ đại, chân trái lại bước lên trước, tay phải đặt sai vị trí, suýt nữa mất thăng bằng ngã luôn xuống đất.
Lục Trường Phong đứng phía sau cố nhịn cười đến đỏ cả mặt.
"Đây là kiểu hành lễ gì vậy?"
Tạ Cảnh Uyên nhìn Thanh Thanh vài giây rồi chuyển ánh mắt sang Hắc Phong.
Con chiến mã vẫn lưu luyến đứng cạnh cô, nhất quyết không chịu quay về.
Hắn khẽ nhíu mày.
"Hắc Phong."
Con ngựa quay đầu nhìn chủ nhân.
Rồi...
Lại quay sang cọ cọ Thanh Thanh thêm cái nữa.
Lục Trường Phong trợn mắt.
"Không thể nào..."
Con ngựa này theo Tạ Cảnh Uyên tám năm.
Ngoại trừ chủ nhân.
Nó chưa từng thân thiết với bất kỳ ai.
Vậy mà hôm nay...
Lại chủ động làm nũng một cô gái mới gặp.
Ngay cả Tạ Cảnh Uyên cũng hơi bất ngờ.
Hắn nhìn Thanh Thanh.
"Ngươi biết thuần ngựa?"
Thanh Thanh lắc đầu như trống bỏi.
"Không biết."
"Vậy vì sao nó nghe lời ngươi?"
"Ta..."
Cô gãi đầu.
"Hồi nhỏ... à..."
Lại suýt nói hớ.
Ở hiện đại, cô từng đi tình nguyện tại một trung tâm cứu hộ động vật, tiếp xúc với rất nhiều chó mèo và cả ngựa. Người hướng dẫn từng dạy cô rằng động vật có thể cảm nhận được cảm xúc của con người.
Nhưng chuyện này làm sao giải thích với người cổ đại?
Cô đành cười.
"Có lẽ..."
"Nó thấy ta xinh."
"..."
Cả chuồng ngựa im lặng.
Lục Trường Phong suýt sặc nước bọt.
Tiểu Đào há hốc miệng.
Ngay cả mấy binh sĩ cũng không biết nên cười hay nên nhịn.
Ai dám nói chuyện với tướng quân như vậy?
Chỉ có Tạ Cảnh Uyên vẫn bình thản nhìn cô.
Một lúc lâu sau.
Khóe môi hắn... dường như hơi động một chút.
Rất nhẹ.
Nhanh đến mức không ai kịp nhận ra.
Chỉ riêng Lục Trường Phong đứng phía sau trợn tròn mắt.
"Tướng quân... vừa định cười?"
Không thể nào!
Anh theo Tạ Cảnh Uyên sáu năm, còn chưa từng thấy hắn cười lấy một lần.
Thế mà hôm nay...
Lại vì một câu nói ngớ ngẩn của cô gái này?
Tạ Cảnh Uyên đưa tay vuốt nhẹ cổ Hắc Phong.
"Hôm nay cho nó ăn thêm một phần cỏ non."
Nói xong, hắn quay người rời đi.
Đi được vài bước, giọng nói trầm thấp lại vang lên.
"Vương Thanh Thanh."
"Dạ?"
"Ngày mai."
"Đến lều chủ soái."
Thanh Thanh sững người.
"Làm... làm gì?"
"Ta sẽ tự nói."
Hắn không quay đầu, chỉ để lại bóng lưng cao lớn khuất dần sau dãy lều.
Thanh Thanh đứng như trời trồng.
Trong lòng bỗng dâng lên một linh cảm khó tả.
Không biết...
Đây là điềm lành.
Hay là điềm dữ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



