Trong lều quân y, bầu không khí căng như dây đàn. Người lính nằm trên cáng đã hôn mê, gương mặt trắng bệch vì mất máu. Mũi tên cắm sâu vào vai trái, máu vẫn không ngừng thấm đỏ lớp băng vải tạm quấn quanh vết thương.
Lưu đại phu cau mày, bàn tay cầm dao nhỏ run lên. "Không rút thì sẽ nhiễm trùng, rút ra lúc này lại mất máu mà chết."
Một viên bách phu trưởng sốt ruột hỏi: "Không còn cách nào khác sao?"
Lưu đại phu lắc đầu.
Trong lúc mọi người đều bất lực, Vương Thanh Thanh hít một hơi thật sâu. Cô biết nếu tiếp tục im lặng, người này rất có thể sẽ không qua khỏi.
"Đại phu..." Cô khẽ lên tiếng.
Tất cả đồng loạt nhìn về phía cô.
"Nếu... nếu tin ta, để ta thử."
Không khí lập tức lặng đi.
Một binh sĩ bật cười khẩy. "Một tiểu nha đầu còn chưa rõ lai lịch mà đòi cứu người?"
"Đúng là nói khoác."
"Tướng quân, xin đừng để nàng ta làm loạn."
Tạ Cảnh Uyên vẫn đứng ở cửa lều, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn Thanh Thanh, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.
"Ngươi biết y thuật?"
Thanh Thanh hơi khựng lại.
"Nếu nói biết thì cũng không hẳn... Ta từng học qua."
"Học với ai?"
"... Một vị... lão sư."
Nói xong, chính cô cũng thấy câu trả lời của mình quá gượng gạo.
Nhưng may mắn, không ai tiếp tục truy hỏi.
Lưu đại phu nhìn cô đầy nghi ngờ. "Ngươi định làm thế nào?"
Thanh Thanh bước lại gần người thương binh, quan sát thật kỹ. Mũi tên không cắm trúng xương, nhưng đầu tên có ngạnh. Nếu rút mạnh sẽ xé nát phần thịt bên trong.
Cô nói chậm rãi: "Trước tiên phải cầm máu."
"Cầm máu?"
"Đúng. Dùng vải sạch ép quanh vết thương, không để máu chảy thêm."
Lưu đại phu gật gù. Việc này ông cũng đang làm.
Thanh Thanh tiếp tục: "Sau khi rút tên phải lập tức ép chặt vết thương. Nếu có rượu mạnh thì dùng để rửa."
Nghe đến đây, vài người nhíu mày.
"Dùng rượu?"
"Rượu để uống, sao lại đổ lên vết thương?"
Thanh Thanh không biết phải giải thích về vi khuẩn thế nào, đành nói: "Rượu sẽ... diệt tà khí."
Lưu đại phu vuốt râu, trầm ngâm. "Nghe cũng có vài phần đạo lý."
Thanh Thanh thầm thở phào.
May mà thời cổ đại cái gì không giải thích được cũng có thể đổ cho "tà khí".
"Còn nữa." Cô nhìn sang chiếc bếp lửa trong góc lều. "Phiền đại phu đun nước sôi."
Lưu đại phu sửng sốt. "Đun nước?"
"Dụng cụ phải được trụng qua nước sôi."
"Cũng để... diệt tà khí?"
"... Đúng."
Lần này ngay cả Tạ Cảnh Uyên cũng hơi nhướng mày.
Ánh mắt hắn dừng trên gương mặt bình tĩnh của cô gái nhỏ.
Một người vừa nói mình mất trí nhớ.
Lại biết những phương pháp chữa thương kỳ lạ.
Quả thật đáng ngờ.
Chưa đầy một khắc sau, mọi thứ đã chuẩn bị xong.
Thanh Thanh lau sạch hai bàn tay bằng rượu rồi nhìn Lưu đại phu.
"Đại phu rút tên."
"Ta sẽ giữ vết thương."
Ông gật đầu.
Một...
Hai...
Ba!
Phập!
Mũi tên được rút mạnh ra ngoài.
Người lính đang hôn mê đau đến co giật.
Máu lập tức phun thành tia.
"Cầm máu!"
Thanh Thanh hét lớn.
Cô nhanh tay dùng miếng vải sạch ép mạnh lên miệng vết thương.
"Ép tiếp!"
"Đừng buông!"
Mọi người cuống quýt làm theo.
Khoảng một lúc sau, lượng máu chảy ra bắt đầu giảm dần.
Lưu đại phu kinh ngạc.
"Được rồi..."
"Máu ngừng rồi!"
Một binh sĩ mừng rỡ reo lên.
Thanh Thanh lúc này mới buông lỏng hai vai. Trán cô lấm tấm mồ hôi.
Lưu đại phu bắt mạch thêm một lúc rồi nở nụ cười.
"Qua được cửa tử rồi."
Trong lều lập tức vang lên tiếng thở phào.
Bách phu trưởng ôm quyền với Thanh Thanh. "Đa tạ cô nương."
Thanh Thanh cười ngượng.
"Không có gì..."
Cô vừa định lùi lại thì bỗng cảm nhận được một ánh mắt.
Ngẩng đầu lên.
Tạ Cảnh Uyên vẫn đang nhìn cô.
Lần này ánh mắt ấy không còn hoàn toàn lạnh lẽo như trước.
Mà nhiều thêm vài phần dò xét.
"Ngươi."
Thanh Thanh giật mình.
"Có."
"Đi theo ta."
"... Hả?"
Không đợi cô phản ứng, hắn đã quay người bước ra ngoài.
Thanh Thanh đành líu ríu chạy theo.
Hai người đi đến khoảng sân phía sau lều chủ soái.
Đêm đã khuya.
Ánh trăng bạc phủ xuống doanh trại.
Tạ Cảnh Uyên đứng quay lưng về phía cô.
"Ngươi nói mình mất trí nhớ."
"Đúng."
"Vậy y thuật học từ đâu?"
Thanh Thanh nuốt nước bọt.
Đúng là câu hỏi này.
Cô đã đoán trước sẽ tới.
"Ta... chỉ nhớ mang máng."
"Không nhớ người."
"Nhưng nhớ cách làm."
Nói xong, cô còn tự thấy câu trả lời này rất vô lý.
Không ngờ Tạ Cảnh Uyên chỉ im lặng.
Một lát sau, hắn hỏi tiếp.
"Chiếc hộp phát sáng kia là gì?"
Thanh Thanh giật mình.
Điện thoại!
Thì ra hôm qua hắn đã nhìn thấy.
Trong đầu cô lập tức vang lên chuông báo động.
Nếu để người thời cổ đại biết điện thoại có thể phát sáng, chắc chắn cô sẽ bị coi là yêu quái.
Cô cười khan.
"Gia truyền..."
"Gia truyền?"
"Đúng."
"Đồ gia truyền."
"Nó... hỏng rồi."
"Hỏng?"
"Ừm."
"Không dùng được nữa."
Nói xong, Thanh Thanh âm thầm cầu trời.
*Xin anh đừng hỏi nữa...*
Không ngờ Tạ Cảnh Uyên chỉ nhìn cô thêm vài giây rồi lạnh nhạt nói: "Đưa đây."
"..."
Thanh Thanh chết sững.
"Đưa... đưa cái gì?"
"Chiếc hộp."
Không khí chợt lạnh xuống.
Hai thị vệ đứng gần đó đồng loạt đặt tay lên chuôi kiếm.
Thanh Thanh lập tức nhận ra mình vừa phản ứng quá mạnh.
Cô vội chữa cháy.
"Ý ta là... đó là di vật cuối cùng của người thân."
"Ta không muốn rời nó."
Tạ Cảnh Uyên nhìn chằm chằm cô rất lâu.
Đôi mắt đen như vực sâu khiến cô hoàn toàn không đoán được hắn đang nghĩ gì.
Cuối cùng, hắn xoay người.
"Giữ lấy."
Thanh Thanh ngẩn người.
"... Thật sao?"
"Nhưng."
Giọng hắn lạnh lùng vang lên.
"Nếu để ta phát hiện ngươi có ý đồ bất chính."
"Lần sau."
"Ta sẽ tự tay chém ngươi."
Nói xong, hắn bước thẳng vào lều chủ soái.
Chỉ còn Thanh Thanh đứng ngây ra giữa sân.
Cô đưa tay sờ lên cổ mình.
"Suýt nữa... cái đầu này đã không còn là của mình."
Ở phía bên kia tấm rèm lều, Lục Trường Phong – phó tướng thân cận của Tạ Cảnh Uyên – từ nãy đến giờ đã nghe toàn bộ cuộc đối thoại. Anh không nhịn được hỏi: "Tướng quân, ngài tin nàng ta?"
Tạ Cảnh Uyên cầm lấy chén trà, giọng điềm tĩnh: "Không."
"Vậy vì sao còn giữ lại?"
Hắn nhấp một ngụm trà, ánh mắt hướng về phía ánh đèn leo lét nơi lều quân y.
"Một người có lai lịch không rõ, nhưng biết những thứ người khác không biết."
"Dù là địch..."
"Cũng đáng để giữ lại quan sát."
Khóe môi Lục Trường Phong khẽ giật.
"Vị tướng quân này... quả nhiên vẫn đa nghi như mọi khi."
Còn Vương Thanh Thanh thì hoàn toàn không biết rằng, từ giây phút cứu sống người lính kia, "ba ngày chờ chết của cô đã lặng lẽ biến thành một cuộc thử thách khác".
Người đàn ông lạnh lùng nhất Đại Chu bắt đầu để mắt đến cô, không phải vì rung động, mà vì nghi ngờ.
Nhưng chính sự nghi ngờ ấy, về sau lại trở thành sợi dây đầu tiên kéo hai con người thuộc hai thế giới xích lại gần nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)