Sau khi vào cung diện kiến, Tạ Cảnh Uyên được Tiêu Huyền Đế giữ lại Ngự Thư phòng gần hai canh giờ.
Thanh Thanh không biết hai người đã nói những gì.
Nàng chỉ biết, đến tận khi mặt trời ngả về phía Tây, Tạ Cảnh Uyên mới rời khỏi điện.
Lúc ấy, nàng đang đứng trước hành lang tưới mấy chậu lan theo lời dặn của quản sự.
"Tướng quân."
Thanh Thanh khẽ gọi.
Tạ Cảnh Uyên quay đầu.
Đã hơn một tháng không gặp, vậy mà khi nhìn thấy nàng, cảm giác xa cách dường như tan biến ngay lập tức.
"Nàng vẫn ổn chứ?"
"Ta ổn."
"Chàng thì sao?"
"Cũng ổn."
Hai người nhìn nhau rồi bất giác mỉm cười.
Không cần quá nhiều lời.
Chỉ cần biết đối phương bình an là đủ.
...
Đúng lúc ấy, Đức công công từ trong điện bước ra.
"Tạ đại nhân."
"Hoàng thượng còn có khẩu dụ."
Hai người lập tức thu lại vẻ mặt.
"Thần nghe chỉ."
Đức công công cười hiền.
"Hoàng thượng vừa bổ nhiệm ngài làm Hữu đô ngự sử kiêm Thống lĩnh Cấm quân."
"Triều đình mới ban cho ngài một phủ đệ ở phía Đông kinh thành."
"Ba ngày nữa có thể dọn vào ở."
Tạ Cảnh Uyên chắp tay.
"Thần tạ ơn Hoàng thượng."
Đức công công gật đầu rồi nhìn sang Thanh Thanh.
"Vương cô nương."
"Dạ."
"Hoàng thượng còn nói..."
"Từ nay việc pha trà và chuẩn bị thuốc bổ cho Ngài sẽ do người khác đảm nhiệm."
Thanh Thanh hơi bất ngờ.
"Vậy..."
"Nô tỳ sẽ làm gì?"
Đức công công mỉm cười.
"Từ nay."
"Cô chuyển sang phủ Tạ đại nhân."
Thanh Thanh ngơ ngác.
"Cái gì?"
Không chỉ nàng.
Ngay cả Tạ Cảnh Uyên cũng khẽ sửng sốt.
Đức công công chậm rãi giải thích.
"Hoàng thượng nói."
"Tạ đại nhân vừa quản biên cương, vừa phụ trách triều chính, công vụ rất nhiều."
"Cần một người quen hầu hạ sinh hoạt hằng ngày."
"Hoàng thượng thấy cô từng chăm sóc Tạ đại nhân ở biên quan."
"Nên đặc cách điều sang."
Thanh Thanh vẫn chưa hoàn hồn.
Nàng vốn nghĩ sẽ phải ở trong cung mãi.
Không ngờ...
Lại được chuyển đến phủ của Tạ Cảnh Uyên.
Đức công công cười nhìn hai người.
"Có lẽ..."
"Đây cũng coi như một chuyện tốt."
Nói xong, ông hành lễ rồi rời đi.
...
Chỉ còn lại hai người đứng dưới hành lang.
Một lúc lâu sau, Thanh Thanh mới lên tiếng.
"Ta..."
"Không phải đang nằm mơ chứ?"
Khóe môi Tạ Cảnh Uyên khẽ cong.
"Không."
"Nàng nghe thật."
Thanh Thanh cười đến mức đôi mắt cong cong.
"Vậy là..."
"Ta không cần ở hậu cung nữa?"
"Ừ."
"Ta lại được gặp Hắc Phong mỗi ngày?"
"Ừ."
"Lại được uống trà với Lưu..."
Nàng chợt khựng lại.
Lưu đại phu vẫn ở biên quan.
Thanh Thanh mím môi.
Tạ Cảnh Uyên nhìn thấy vẻ tiếc nuối ấy.
"Lưu đại phu rất khỏe."
"Ta gặp ông trước khi vào kinh."
"Ông bảo..."
"Nếu có dịp sẽ xin hồi kinh thăm nàng."
Ánh mắt Thanh Thanh lập tức sáng lên.
"Thật sao?"
"Ừ."
Nàng cười rất tươi.
Nụ cười ấy khiến Tạ Cảnh Uyên cũng bất giác dịu ánh mắt.
...
Ba ngày sau.
Thanh Thanh rời hoàng cung.
Khi chiếc xe ngựa dừng trước phủ Tạ, nàng không khỏi ngẩn người.
Phủ đệ rất lớn.
Cổng chính treo tấm biển sơn son thếp vàng, trên đó là hai chữ **"Tạ phủ"** viết bằng nét bút mạnh mẽ.
Bên trong có hồ nước, đình nghỉ, vườn trúc và hàng chục gian nhà.
Quản gia dẫn theo hơn ba mươi gia nhân đứng chờ sẵn.
"Tham kiến Đại nhân."
"Tham kiến Vương cô nương."
Thanh Thanh giật mình.
"Này..."
"Mọi người đừng hành lễ với ta."
Quản gia cười hiền.
"Cô nương là người Hoàng thượng đích thân điều đến hầu hạ Đại nhân."
"Chúng tôi không dám thất lễ."
Thanh Thanh lúng túng nhìn Tạ Cảnh Uyên.
Hắn bình thản nói.
"Vào đi."
...
Sau khi sắp xếp xong chỗ ở, quản gia dẫn Thanh Thanh đi tham quan phủ.
"Nơi này là thư phòng."
"Nơi kia là luyện võ trường."
"Còn phía Tây là..."
Thanh Thanh vừa đi vừa gật đầu.
Đúng lúc ấy, nàng nhìn thấy một căn viện nhỏ trồng đầy hoa mai.
"Oa."
"Đẹp quá."
Quản gia mỉm cười.
"Đó là viện gần nhất với phòng của Đại nhân."
"Nếu cô nương không chê."
"Có thể ở đó."
Thanh Thanh vội xua tay.
"Không cần đâu."
"Ta chỉ là nha hoàn."
"Nên ở khu dành cho hạ nhân."
Quản gia còn chưa kịp đáp thì phía sau vang lên giọng nói trầm thấp.
"Ở đó."
Thanh Thanh quay lại.
"Nhưng..."
"Không cần."
"Đi lại thuận tiện."
Quản gia đứng bên cạnh lập tức hiểu ý.
"Vâng."
Thanh Thanh vẫn còn ngập ngừng.
"Như vậy..."
"Có hợp quy củ không?"
Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng.
"Ở phủ này."
"Quy củ do ta quyết."
Thanh Thanh ngẩn người.
Rồi bật cười.
"Được."
...
Buổi tối.
Thanh Thanh tự tay nấu vài món đơn giản.
Khi bưng lên bàn, nàng phát hiện chỉ có hai bộ bát đũa.
"Quản gia đâu?"
Tạ Cảnh Uyên đáp.
"Ăn ở nhà dưới."
"Còn chúng ta?"
"Ở đây."
Thanh Thanh hơi bối rối.
"Ta..."
"Ngồi cùng sao?"
"Ừ."
"Nhưng ta là nha hoàn."
"Nàng không giống."
"..."
Thanh Thanh ngước mắt nhìn hắn.
"Khác ở đâu?"
Tạ Cảnh Uyên im lặng vài giây.
Rồi chậm rãi đáp.
"Ở phủ này."
"Nàng không cần coi mình là nha hoàn."
"Nàng chỉ cần..."
"Ở bên cạnh ta."
Ánh nến khẽ lay động.
Thanh Thanh cúi đầu, cảm giác gò má nóng lên.
Đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận rõ ràng.
Khoảng cách giữa nàng và Tạ Cảnh Uyên...
Đã không còn giống chủ và người hầu nữa.
Mà giống hai người đang từng bước tiến về phía nhau.
Trong khi đó, ở phủ Thừa tướng.
Thượng Quan Nguyệt cũng vừa nhận được tin tức từ nha hoàn thân cận.
"Tiểu thư."
"Đã điều tra rõ."
"Cung nữ kia tên Vương Thanh Thanh."
"Hiện đã chuyển đến sống trong phủ của Tạ đại nhân."
Chiếc chén trà trên tay Thượng Quan Nguyệt khựng lại.
"Chuyển vào..."
"Tạ phủ?"
Nàng khẽ nở một nụ cười lạnh.
"Xem ra..."
"Ta thật sự có thêm một đối thủ rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

