Câu hỏi của Tiêu Huyền Đế vừa dứt, cả lều lớn chìm vào tĩnh lặng.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Vương Thanh Thanh.
Ngay cả nàng cũng sững sờ.
Về kinh thành?
Trong đầu Thanh Thanh lập tức hiện lên vô số suy nghĩ.
Nàng chẳng biết gì về hoàng cung.
Càng không muốn dính dáng đến nơi đầy âm mưu ấy.
Quan trọng hơn...
Nếu rời khỏi doanh trại...
Đồng nghĩa với việc phải rời xa Tạ Cảnh Uyên.
Chỉ mới nghĩ đến đó, trong lòng nàng đã thấy trống trải lạ thường.
Tiêu Huyền Đế vẫn kiên nhẫn chờ câu trả lời.
"Nói đi."
"Không cần sợ."
Thanh Thanh hít một hơi thật sâu rồi cúi người hành lễ.
"Bẩm Hoàng thượng."
"Thần nữ..."
"Ngu dốt."
"Chỉ biết chút việc vặt."
"Ở doanh trại còn có thể giúp Lưu đại phu và các binh sĩ."
"Nếu vào kinh..."
"E rằng chỉ gây thêm phiền phức."
Tiêu Huyền Đế bật cười.
"Nha đầu."
"Ngươi đang từ chối trẫm?"
Thanh Thanh lập tức quỳ xuống.
"Thần nữ không dám."
"Chỉ là..."
"Thần nữ cảm thấy mình thích hợp ở đây hơn."
Trong lòng nàng thầm bổ sung một câu.
*Ở đây có người mà ta không muốn rời xa.*
Nhưng tất nhiên...
Nàng không thể nói ra.
Tiêu Huyền Đế nhìn nàng rất lâu.
Rồi khẽ gật đầu.
"Đứng lên đi."
"Đa tạ Hoàng thượng."
Ông không nhắc lại chuyện ấy nữa.
Bữa tiệc tiếp tục.
Nhưng trong lòng mỗi người đều mang một suy nghĩ khác nhau.
...
Đêm hôm ấy.
Sau khi tiễn Hoàng đế về lều nghỉ ngơi, Lục Trường Phong mới khẽ thở phào.
"May quá."
Tạ Cảnh Uyên nhìn anh.
"May?"
"Ít nhất cô nương Vương đã từ chối."
"..."
Hắn không đáp.
Không hiểu vì sao.
Trong lòng hắn vẫn có một cảm giác bất an.
Hoàng đế...
Không phải người dễ dàng từ bỏ.
...
Cùng lúc ấy, trong ngự trướng.
Tiêu Huyền Đế đang đánh cờ cùng thái giám thân cận là Đức công công.
Đi được vài nước, ông bỗng hỏi.
"Đức An."
"Nô tài có mặt."
"Ngươi thấy nha đầu Vương Thanh Thanh thế nào?"
Đức công công mỉm cười.
"Hoàng thượng muốn nghe thật hay nghe đẹp?"
"Nói thật."
"Nàng thông minh."
"Biết tiến biết lùi."
"Lại rất có chừng mực."
"Người bình thường nếu được Hoàng thượng hỏi như vậy, e rằng đã mừng đến quỳ tạ ơn."
"Nhưng nàng không."
Tiêu Huyền Đế gật đầu.
"Đúng."
"Chính vì thế..."
"Trẫm càng thấy thú vị."
Ông đặt quân cờ xuống.
"Nàng không giống những nữ tử trong kinh."
"Ánh mắt rất sạch."
"Không có tham vọng."
"Cũng không cố lấy lòng ai."
Đức công công cười.
"Hoàng thượng đã nhiều năm không khen một người như vậy."
Tiêu Huyền Đế nhìn bàn cờ, chậm rãi nói.
"Người như thế..."
"Nếu ở lại biên quan."
"Đáng tiếc."
...
Sáng hôm sau, Thanh Thanh vẫn dậy sớm như mọi khi.
Nàng ôm chậu nước đi ngang qua bãi luyện binh thì thấy Tạ Cảnh Uyên đã đứng đó từ lâu.
Hắn đang luyện kiếm.
Từng chiêu từng thức đều mạnh mẽ, dứt khoát.
Ánh nắng đầu ngày phản chiếu lên lưỡi kiếm lạnh như băng.
Thanh Thanh không muốn làm phiền nên đứng từ xa chờ.
Một lúc sau, Tạ Cảnh Uyên thu kiếm.
"Ngài đang luyện kiếm."
Thanh Thanh đưa khăn sạch và nước cho hắn.
Theo thói quen, hắn nhận lấy.
Hai người sóng vai đi về phía lều chủ soái.
Đi được vài bước.
Tạ Cảnh Uyên bất ngờ lên tiếng.
"Hôm qua."
"Dạ?"
"Vì sao từ chối?"
Thanh Thanh ngước lên nhìn hắn.
"Chuyện Hoàng thượng hỏi sao?"
"Ừ."
Nàng mỉm cười.
"Ta thích ở đây."
"Ở đây yên bình."
"Có Tiểu Đào."
"Có Lưu đại phu."
"Có Hắc Phong."
Nàng dừng lại một chút.
Rồi cười nhẹ.
"Còn có..."
"Tướng quân."
Bước chân Tạ Cảnh Uyên khựng lại trong thoáng chốc.
Thanh Thanh dường như không nhận ra mình vừa nói điều gì đặc biệt.
Nàng vẫn vô tư tiếp tục.
"Ở đây mọi người đều đối xử rất tốt với ta."
"Ta thật sự không muốn rời đi."
Nói xong, nàng đi trước vài bước.
Không hề biết người phía sau vẫn đứng yên tại chỗ.
Một cơn gió nhẹ lướt qua.
Mang theo hương thơm nhàn nhạt từ mái tóc nàng.
Tạ Cảnh Uyên nhìn theo bóng lưng nhỏ bé ấy.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
Lần đầu tiên trong nhiều năm.
Hắn cảm thấy...
Chiến thắng trên chiến trường cũng không khiến lòng mình vui như chỉ một câu nói vừa rồi.
...
Nhưng niềm vui ấy không kéo dài được bao lâu.
Chiều cùng ngày, Đức công công mang theo thánh chỉ bí mật đến lều chủ soái.
"Tạ tướng quân."
"Đức công công."
"Hoàng thượng có khẩu dụ."
Tạ Cảnh Uyên khẽ cúi đầu.
"Mời công công."
Đức công công nhìn quanh một lượt rồi hạ thấp giọng.
"Hoàng thượng rất yêu mến Vương cô nương."
"Muốn giữ nàng ở lại kinh thành sau khi hồi cung."
"Tướng quân..."
"Nên chuẩn bị trước."
Nói xong, ông khẽ thở dài rồi quay người rời đi.
Trong lều chỉ còn lại một mình Tạ Cảnh Uyên.
Bàn tay hắn chậm rãi siết lấy thanh kiếm đặt trên bàn.
Ánh mắt vốn bình tĩnh giờ đây dần trở nên lạnh lẽo.
Điều hắn lo sợ nhất...
Cuối cùng cũng đã đến.
Hoàng đế không còn chỉ là chú ý đến Vương Thanh Thanh.
Mà đã thật sự...
Muốn mang nàng đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

