Sau khi Vương Thanh Thanh lui ra khỏi lều nghị sự, bầu không khí bên trong vẫn không còn như trước.
Tiêu Huyền Đế khẽ xoay chén trà trong tay, hương thơm thanh mát vẫn còn phảng phất nơi đầu mũi.
"Nha đầu kia..."
Ông chậm rãi lên tiếng.
"Là người pha trà?"
Tạ Cảnh Uyên đáp: "Vâng."
"Cũng là người nghĩ ra cách vận chuyển lương thảo qua khe núi?"
"... Vâng."
"Nghe nói còn biết chút y thuật?"
"Biết vài phương pháp sơ cứu."
Hoàng đế gật đầu, ánh mắt thoáng hiện vẻ hứng thú.
"Thú vị."
Một vị đại thần đứng bên cạnh cười góp chuyện: "Hoàng thượng, thần cũng từng nghe qua. Cô nương ấy tuy còn trẻ nhưng rất thông minh, giúp quân doanh không ít việc."
Tiêu Huyền Đế bật cười.
"Khó trách."
"Ngay cả Tạ ái khanh cũng chịu giữ một cô nương không rõ lai lịch ở bên cạnh."
Nghe đến đây, Lục Trường Phong đứng phía sau vô thức nhìn sang chủ nhân.
Sắc mặt Tạ Cảnh Uyên vẫn bình tĩnh.
Chỉ có bàn tay đặt trên đầu gối đã âm thầm siết chặt.
...
Buổi chiều, Hoàng đế muốn đích thân đi xem doanh trại.
Tạ Cảnh Uyên dẫn đường phía trước.
Các đại thần và thị vệ theo sau.
Đoàn người lần lượt đi qua bãi luyện binh, kho lương, chuồng ngựa rồi đến khu quân y.
Đúng lúc ấy, một tiếng hí quen thuộc vang lên.
Hắc Phong chẳng biết từ đâu chạy đến, đứng trước chuồng ngựa nhìn quanh như tìm kiếm ai đó.
Thanh Thanh đang cùng Tiểu Đào mang cỏ khô tới.
"Hắc Phong."
Nghe thấy giọng nàng, con chiến mã lập tức chạy tới, vui vẻ cọ đầu vào vai nàng.
Thanh Thanh bật cười, đưa tay vuốt nhẹ bờm ngựa.
"Ngoan."
"Hôm nay có nhớ ta không?"
Hắc Phong hí vang đầy thích thú.
Cảnh tượng ấy vừa vặn lọt vào mắt Tiêu Huyền Đế.
"Đúng."
"Tại sao..."
"Nó lại thân thiết với một nha hoàn như vậy?"
Viên quản mã bước ra, vội vàng hành lễ.
"Bẩm Hoàng thượng."
"Hắc Phong chỉ nghe lời hai người."
"Một là tướng quân."
"Hai là cô nương Vương."
Tiêu Huyền Đế nhướng mày.
"Ồ?"
Ông nhìn sang Thanh Thanh.
"Nha đầu."
Thanh Thanh giật mình, lập tức quỳ xuống.
"Thần nữ tham kiến Hoàng thượng."
Tiêu Huyền Đế cười hiền hòa.
"Đứng lên đi."
"Đa tạ Hoàng thượng."
"Nó vì sao lại nghe lời ngươi?"
Thanh Thanh thành thật đáp: "Thần nữ cũng không biết. Có lẽ... Hắc Phong chỉ muốn có thêm người chơi cùng."
Tiêu Huyền Đế bật cười thành tiếng.
"Tính cách cũng thú vị."
Ông bước lại gần Hắc Phong.
Con chiến mã vốn rất ngoan ngoãn bỗng lùi lại một bước.
Rồi quay đầu...
Trốn sau lưng Thanh Thanh.
Mọi người đồng loạt nín thở.
Thanh Thanh vội xoa xoa cổ Hắc Phong.
"Không được vô lễ."
"Ngoan."
Con ngựa khẽ phì hơi, lúc này mới chịu bước ra.
Tiêu Huyền Đế không hề nổi giận, ngược lại còn cười lớn.
"Ngay cả Hắc Phong cũng biết chọn người."
Ánh mắt ông nhìn Thanh Thanh càng thêm vài phần tán thưởng.
...
Đến tối, Hoàng đế mở tiệc nhỏ trong doanh trại để khao thưởng quân sĩ.
Tất cả tướng lĩnh đều có mặt.
Thanh Thanh và Tiểu Đào cùng vài nha hoàn phụ trách bưng món ăn.
Nàng cẩn thận đặt từng đĩa thức ăn lên bàn.
Bỗng một vị công công gọi lại.
"Vương cô nương."
"Dạ?"
"Hoàng thượng muốn dùng món canh lúc trưa."
Thanh Thanh hơi ngạc nhiên.
"Canh?"
"Đúng."
"Người nói ngươi tự nấu."
Thanh Thanh đành xuống bếp.
Nàng không biết rằng, từ lúc nàng rời đi, Tiêu Huyền Đế đã quay sang nhìn Tạ Cảnh Uyên.
"Tạ ái khanh."
"Thần có mặt."
"Nha đầu này."
"Khanh thấy thế nào?"
Trong lòng Tạ Cảnh Uyên khẽ trầm xuống.
Hắn đáp rất ngắn gọn.
"Thông minh."
"Còn gì nữa?"
"..."
"Hết."
Tiêu Huyền Đế cười.
"Khanh vẫn như vậy."
"Trẫm lại thấy nàng không chỉ thông minh."
Ông nâng chén rượu.
"Dung mạo thanh tú."
"Tính tình tự nhiên."
"Biết y thuật."
"Lại hiểu lòng người."
"Nếu được người dạy dỗ thêm..."
"Ắt hẳn sẽ trở thành một nữ tử rất xuất sắc."
Mỗi một câu của Hoàng đế đều như một tảng đá đè nặng trong lòng Tạ Cảnh Uyên.
Lục Trường Phong ngồi bên cạnh cũng dần thay đổi sắc mặt.
Anh hiểu quá rõ.
Hoàng đế chưa bao giờ tùy tiện khen một nữ nhân nhiều như vậy.
...
Đúng lúc ấy, Thanh Thanh bưng bát canh bước vào.
"Hoàng thượng."
"Canh của người."
Tiêu Huyền Đế nếm thử một ngụm rồi mỉm cười hài lòng.
"Rất ngon."
Ông đặt bát xuống, nhìn Thanh Thanh một lúc rồi bất ngờ hỏi.
"Thanh Thanh."
"Nếu sau này..."
"Trẫm đưa ngươi về kinh thành."
"Ngươi có bằng lòng không?"
Chiếc thìa trong tay Thanh Thanh khựng lại.
Nàng hoàn toàn không ngờ Hoàng đế sẽ hỏi như vậy.
Trong lều, tất cả mọi người đều lặng đi.
Lục Trường Phong nín thở.
Tạ Cảnh Uyên từ từ ngẩng đầu.
Ánh mắt hắn khóa chặt lấy gương mặt nhỏ đang đứng giữa đại điện.
Bàn tay dưới ống tay áo đã siết chặt đến trắng bệch.
Đây là câu hỏi...
Mà hắn sợ nhất.
Và cũng là câu trả lời...
Hắn không dám nghe nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

