Đại đội trưởng Triệu chấn động trong lòng. Cũng phải, người ông nên quản thúc nhất chính là Triệu Hồng Cường. Cô gái nhỏ lặn lội đường xa từ thành phố lớn về nông thôn chăm sóc cháu gái, phần ân tình này ông chẳng thể xen lời. Ở một góc độ nào đó, đứa trẻ Triệu Mặc này khá may mắn khi có người dì nhỏ tình nguyện hy sinh vì mình.
"Thế này đi, sau này cô có việc gì cứ tìm tôi."
Trương Vân Khê mỉm cười gật đầu.
"Dạ vâng, cháu cảm ơn đại đội trưởng."
Đặng Đại Mỹ ở đằng xa thấy đại đội trưởng Triệu đến tìm Trương Vân Khê liền nghển cổ ngó nghiêng. Thấy ông vừa đi khỏi, cô nàng vội vàng chạy ào tới.
"Đại đội trưởng nói gì với cô thế?"
"Chú ấy bảo tôi có việc gì cứ tìm chú ấy."
"Thế thì tốt quá."
So với nhiều đại đội trưởng chẳng chịu quản việc mà còn hay lợi dụng thanh niên trí thức, đại đội trưởng của họ quả thực giống như thần tiên. Đặng Đại Mỹ thấy Trương Vân Khê là một cô gái nhỏ nhắn lại phải vất vả chăm sóc cháu gái nên rất xót xa.
"Có đại đội trưởng che chở, tên Triệu Hồng Cường đó cũng chẳng dám làm càn đâu. Hôm nay cô cũng hoảng rồi, tôi nấu mì cho cô ăn nhé."
"Thật sao? Chị Đại Mỹ tốt quá đi mất." Trương Vân Khê chắp hai tay để dưới cằm, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn cô nàng.
Là mì sợi đấy. Thứ mà từ lúc xuyên không tới nay cô chưa từng được nếm thử. Thời nay muốn làm mì sợi phải dùng bột mì trắng. Chút bột mì trắng trong ký túc xá thanh niên trí thức chỉ còn lại một ít, trân quý vô ngần. Trương Vân Khê nghĩ tới món mì sợi, lại liên tưởng đến mớ lương thực phụ và cháo bột dạo gần đây hay ăn, bất giác nuốt nước bọt. Còn sướng hơn cả tiên!
Đặng Đại Mỹ cũng thấy bản thân oai phong lẫm liệt! Bữa mì trưa nay cô nàng nhất định phải trổ tài, làm ra những sợi mì thật dai và ngon miệng.
"Tôi về làm việc tiếp đây."
Đặng Đại Mỹ làm việc không giống Trương Vân Khê một ngày chỉ kiếm được bốn công điểm. Cô nàng cũng giống như bao phụ nữ khác trong đội, kiếm hẳn bảy công điểm. Đợi đến lúc vào vụ thu hoạch kép, cô nàng còn liều mình kiếm tám công điểm! Cô nàng chính là người chăm chỉ nhất trong đám thanh niên trí thức nam nữ! Trương Vân Khê thường quan sát dáng vẻ lao động miệt mài của Đặng Đại Mỹ, trong lòng nể phục sát đất, bởi vì cô sắp rã rời đến nơi rồi.
Qua buổi trưa, Trương Vân Khê nhớ ra hôm nay là ngày đầu tiên cô bé tan học nên cất công đến đón. Triệu Mặc vừa bước ra khỏi cổng trường đã nhìn thấy dì nhỏ ngay lập tức. Đôi mắt cô bé tức thì bừng sáng.
Giữa dòng phụ huynh tấp nập tiện đường tạt qua đón con về ăn cơm, dì nhỏ trông nổi bật hơn hẳn. Dáng người dì thanh mảnh, khuôn mặt xinh đẹp. Rõ ràng là đội chiếc mũ giống nhau, nhưng Triệu Mặc luôn thấy mũ của dì nhỏ khác biệt hoàn toàn so với người khác. Dì nhỏ là đẹp nhất!
Khuôn mặt Triệu Mặc rạng rỡ hẳn lên. Cô bé nở nụ cười tươi tắn chạy ào tới, ôm chầm lấy cô.
"Dì nhỏ!"
Trương Vân Khê vòng tay ôm cô bé vào lòng, dịu dàng xoa mái tóc mềm mại.
"Dì đưa cháu về nhà nhé."
Nụ cười trên môi Triệu Mặc thoáng nhạt đi. Cô bé khẽ "dạ" một tiếng. Bàn tay nắm lấy Trương Vân Khê bất giác tăng thêm lực. Nếu lát nữa bố định ra tay đánh dì nhỏ, cô bé sẽ chạy đi đập vỡ nồi! Như thế chắc chắn bố sẽ quay sang đánh cô bé, chứ không chĩa mũi nhọn vào dì nhỏ nữa.
Mang theo tâm trạng thấp thỏm, Triệu Mặc về đến nơi thì thấy trong nhà chỉ có Viên Quế Hương và Viên Đại Bảo. Viên Quế Hương lên tiếng.
"Hôm nay mừng thọ sáu mươi tuổi của ông nội con, bố con đi ăn cỗ rồi, lại đây ăn cơm đi."
"Dạ vâng." Triệu Mặc thở phào nhẹ nhõm, buông tay dì nhỏ ra rồi vẫy tay chào: "Dì nhỏ, dì cũng về ăn cơm đi ạ."
"Ừm, được."
Trương Vân Khê liếc nhìn đồ ăn của Viên Quế Hương, chỉ có một bát cháo ngô. Đừng mong được ăn no, nhưng hoàn cảnh hiện tại cũng đành chịu. Hiện tại cô có tiền, nhưng tem lương thực chỉ còn sót lại vài tờ. Sắp tới còn phải mời Triệu Nhậm Thành ăn cơm, thực sự chẳng có cách nào đi đổi lương thực được. Phải nghĩ cách khác thôi.
Trương Vân Khê quay lại ký túc xá nữ thanh niên trí thức. Hà Tiểu Tiểu đang khoanh tay tựa người vào cửa phòng, vài lọn tóc lòa xòa rủ xuống trước trán, đôi chân dài miên man tùy ý vắt chéo, nhìn kiểu gì cũng thấy mướt mắt.
"Tiểu Tiểu, cô ngầu quá đi mất!"
Vành tai Hà Tiểu Tiểu hơi ửng đỏ.
"Cho cô này."
"Gì vậy?" Trương Vân Khê bước tới.
Hà Tiểu Tiểu đưa cho cô một thanh đoản kiếm và một lọ thuốc nước nhỏ.
"Dao dùng để phòng thân, thuốc nước thì xịt vào mắt. Nhớ kỹ, dao phải luôn mang theo người nhưng tuyệt đối không được để kẻ khác cướp mất."
Thanh dao chưa tới ba mươi xăng-ti-mét, rất nhỏ gọn, tiện lợi mang theo. Trương Vân Khê đưa tay nhận lấy rồi rút ra khỏi vỏ. Lưỡi dao sắc lẹm lộ ra, có thể thấy rõ món đồ này đã được mài giũa tỉ mỉ. Thuốc nước được đựng trong một chiếc bình nhỏ. Đầu xịt phun sương li ti, Trương Vân Khê mới thử nghiệm một chút đã ngửi thấy mùi hăng hắc. Nếu xịt thẳng vào mắt, đối phương chắc chắn không chịu đựng nổi.
Khoảnh khắc này, một niềm xúc động mãnh liệt dâng trào trong lòng Trương Vân Khê. Nhận lấy dao găm và lọ thuốc nước, một luồng hơi ấm len lỏi khắp cơ thể cô. Cả dao và thuốc đều rất nhẹ, nhưng rơi vào đáy lòng cô lại nặng trĩu ân tình.
"Tiểu Tiểu, cảm ơn cô nhé. Tôi chẳng biết lấy gì báo đáp cô, thứ này..."
"Hôm nay chị Đại Mỹ làm đầu bếp chính đấy à!"
"Chứ còn gì nữa." Đặng Đại Mỹ tự hào ưỡn ngực, nhưng ngay giây tiếp theo lại ngượng ngùng: "Cũng tàm tạm thôi, cô nếm thử xem mùi vị thế nào?"
Trương Vân Khê dùng đũa gắp một gắp, thổi nguội bớt rồi mới đưa vào miệng. Ngước lên liền bắt gặp hai ánh mắt đầy mong chờ. Lúc này Trương Vân Khê không chỉ thấy mì thơm ngon mà trong lòng cũng ngọt ngào khôn tả. Cô giơ ngón tay cái lên với Đặng Đại Mỹ, nghiêm túc khen ngợi.
"Ngon lắm."
"Thế là đạt rồi." Đặng Đại Mỹ toét miệng cười.
Hà Tiểu Tiểu cũng ngồi xuống bắt đầu ăn. Tiếng xì xụp vang lên liên tiếp. Trong lúc ăn, Trương Vân Khê vẫn dùng ánh mắt tràn ngập cảm động nhìn hai người bạn. Hà Tiểu Tiểu không chịu nổi ánh mắt ướt át của cô, vội vàng ăn xong rồi chuồn ra góc đẽo gọt khúc gỗ của mình.
Đặng Đại Mỹ đưa tay ôm trán.
"Vân Khê à, cô phải hiểu rõ bản thân là một đại mỹ nhân đấy. Cô cứ nhìn chúng tôi bằng ánh mắt như vậy, chúng tôi cũng thấy ngại ngùng, hiểu không hả?"
"Vậy biết làm sao giờ, tôi cảm động quá mà." Trương Vân Khê chống cằm, cau mày.
Đặng Đại Mỹ đưa tay ôm ngực. Mẹ kiếp. Nếu là đàn ông, cô nàng nhất định sẽ theo đuổi Trương Vân Khê. Làm sao lại có một cô gái đáng yêu đến thế cơ chứ!! Lúc làm nũng thì ai mà chống đỡ cho nổi. Đáng thương thay cô nàng cũng chỉ là một người phàm trần mắt thịt.
"Cái đồ quỷ này, suốt ngày chỉ giỏi câu dẫn người khác, mau đi rửa bát đi."
"Rõ, tuân lệnh chị Đại Mỹ!" Trương Vân Khê đứng thẳng người giơ tay chào kiểu quân đội.
Đặng Đại Mỹ bị cô chọc cười. Trương Vân Khê ngoảnh lại nháy mắt một cái.
"Thế có câu dẫn được chị không?"
Đặng Đại Mỹ trố mắt.
"A a a a, cô to gan thật, dám trêu ghẹo cả chị cô cơ đấy."
Trương Vân Khê cười phá lên. Hà Tiểu Tiểu cũng mỉm cười.
Ba người nghỉ ngơi một lát. Tiếng loa phát thanh vang lên, họ lại tiếp tục ra đồng làm việc. Ban đầu Trương Vân Khê định sớm thực hiện kế hoạch lấy bạo lực trị bạo lực, nhưng ngẫm lại liền quyết định lùi lịch sang một khoảng thời gian nữa. Nếu không thì mục tiêu tình nghi lộ liễu quá. Hiện giờ cô đã có vũ khí trong tay, cảm giác an toàn cũng đong đầy. Tiểu Tiểu đúng là tốt bụng mà~
Tèn ten ten ten~
Tâm trạng Trương Vân Khê vui vẻ hơn hẳn, ngay cả chiếc mũ rơm trên đầu cũng đung đưa theo nhịp làm việc. Với tư cách là đội trưởng đội dân quân, ngoài công việc đồng áng mỗi ngày, Triệu Nhậm Thành còn phải đi tuần tra. Lúc đi ngang qua chỗ Trương Vân Khê, thấy cô gái nhỏ đang ngân nga một khúc hát không tên, cái đầu nhỏ lắc lư qua lại trông thật đáng yêu.
Tâm trạng của Triệu Nhậm Thành cũng bị cô lây nhiễm mà tốt lên vài phần. Lúc chửi mắng người khác cũng không còn to tiếng như trước nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)