Trương Vân Khê đang bận rộn làm việc ngoài đồng.
Ở trường, Triệu Mặc cũng đang học bài. Cô bé lật giở sách giáo khoa, rất muốn nghe giáo viên giảng tiếp nhưng cô giáo cứ liên tục nhắc nhở kỷ luật khiến người ta phát phiền. Nếu không học hành đàng hoàng chẳng phải cô bé đang lãng phí tiền bạc sao. Hơn nữa, để thi đỗ trung cấp làm công nhân thì thành tích bắt buộc phải tốt, làm sao có thể để phí thời gian được?
Triệu Mặc khều khều Nhị Cẩu Tử bên cạnh, cậu nhóc nãy giờ đã bị cô bé bắt phải im lặng.
"Cậu quản kỷ luật lớp đi, mình muốn nghe giảng."
"Mình không thèm!"
Nhị Cẩu Tử hất cằm kiêu ngạo.
"Bây giờ mình với cậu không còn là anh em tốt nữa rồi."
"Chúng ta có thể làm chị em tốt."
"Mình là con trai cơ mà!" Cậu nhóc gân cổ lên nhấn mạnh.
"Mình là con gái, cũng đâu thể làm anh em với cậu. Bỏ đi, cậu không muốn quản thì để mình làm."
Triệu Mặc vừa định đứng lên thì một tiếng đập bàn chát chúa vang lên bên tai. Nhị Cẩu Tử gào toáng lên:
"Ồn ào cái gì mà ồn ào! Tụi mày nhiều tiền lắm hả? Bỏ tiền ra đi học mà không chịu đàng hoàng. Đứa nào còn ồn lát nữa tao bảo bố mẹ tụi mày đánh đòn. Bố mẹ không đánh thì tao đánh! Cô ơi, cô cứ giảng bài đi, đứa nào không nghe lời cô đuổi thẳng cổ ra ngoài cho em."
Cô giáo: "…"
Rốt cuộc trong lớp này ai mới là giáo viên đây?
Nhưng điều kỳ diệu là, căn phòng học dù giáo viên rát cổ bỏng họng nhắc nhở cả trăm lần vẫn ầm ĩ, nay lại lặng ngắt như tờ chỉ sau một câu nói của Nhị Cẩu Tử. Tâm trạng cô giáo thực sự phức tạp nhưng bài giảng vẫn được tiếp tục.
Lũ trẻ cũng đâu muốn vậy, chúng thừa biết tiếng tăm của Nhị Cẩu Tử. Tên nhóc đó vừa hay đánh lộn, vừa thích mách lẻo, đúng chuẩn một tiểu bá vương ngang ngược! Đứa nào lọt vào tầm ngắm của cậu ta, kiểu gì cuối giờ cũng ăn no đòn. Bất đắc dĩ, cả lớp đành ngậm miệng ngồi im.
Tất nhiên vẫn có những đứa trẻ thích hùa theo đám đông hoặc tỏ ý không phục. Hắc Đản Nhi là một ví dụ, cậu bé ghét cay ghét đắng Nhị Cẩu Tử. Hắc Đản Nhi luôn mộng tưởng trở thành đại ca của đám nhóc đại đội họ Triệu. Cậu bé tự thấy mình oai phong hơn Nhị Cẩu Tử nhiều, lại còn có cả tá anh em tốt chí cốt. Còn Nhị Cẩu Tử thì sao? Suốt ngày chỉ lẽo đẽo theo Triệu Mặc chơi đùa, chẳng có chút tiền đồ nào!
"Hắc Đản Nhi, nghe giảng đàng hoàng, đừng có quay ngang quay ngửa nhìn Nhị Cẩu Tử nữa."
Cô giáo dừng bước trước bàn Hắc Đản Nhi, gõ cuốn sách xuống mặt bàn. Hắc Đản Nhi trở thành học sinh đầu tiên bị kiểm điểm trong lớp. Mặt cậu bé đỏ lựng lên, trong lòng đầy vẻ không cam tâm.
Cô giáo khẽ cau mày. Người trong làng cứ đồn Nhị Cẩu Tử hư hỏng khó bảo, thế mà người ta đang ngồi nghe giảng rất nghiêm túc, còn biết phụ giúp duy trì trật tự lớp học. Đứa trẻ Hắc Đản Nhi này bị sao thế nhỉ?
Thật ra cô giáo đâu biết Nhị Cẩu Tử tập trung nghe giảng một phần là do bị Triệu Mặc dạy dỗ, phần khác là vì xót tiền học. Hơn nữa cậu nhóc nhận ra nội dung bài khóa cũng khá đơn giản. Cậu đã nói bản thân cực kỳ thông minh mà bố cậu cứ không tin.
Bài học lớp một tuy không khó nhưng lại mang tác dụng gây buồn ngủ khiến nhiều đứa trẻ gật gù rồi thiếp đi lúc nào không hay. Cô giáo bất lực lắc đầu. Nhưng khi bắt gặp đôi mắt sáng ngời, ngập tràn khát khao học hỏi của Triệu Mặc, lòng nhiệt huyết và niềm tự hào với nghề bỗng sục sôi, cô liền đọc bài dõng dạc và hăng hái hơn hẳn.
Triệu Mặc học thuộc lòng một cách dễ dàng. Cô bé dùng ánh mắt tha thiết mong cô giáo nhanh chóng chuyển sang bài mới, hoặc hướng dẫn cả lớp cách tập viết. Thế nhưng, cô giáo vẫn tiếp tục đọc đi đọc lại bài cũ với giọng điệu vô cùng sảng khoái. Nhị Cẩu Tử ban đầu còn ráng lắng nghe, nhưng cô giáo cứ nhai mãi bài đầu tiên, rồi lại lan man kể về những cuộc đấu tranh năm xưa khiến cậu nhóc bắt đầu díp mắt lại.
Ngay khi tiếng chiêng báo hiệu giờ tan học vang lên, Nhị Cẩu Tử lập tức hồi sinh! Cậu nhóc xách chiếc túi vải nhỏ, phóng vụt đi như một tia chớp, biến mất khỏi tầm nhìn của mọi người.
Triệu Mặc vội vã gọi với theo:
"Đợi mình với."
Nhị Cẩu Tử phanh gấp lại:
"Nhanh lên nào."
Triệu Mặc đeo cặp sách chạy đuổi theo.
"Lát nữa mình đi nhặt củi, cậu đi không?"
"Mình muốn xuống sông tắm cơ."
"Vậy ngày mai tụi mình đi nhặt củi chung nhé."
"Được!"
Nhị Cẩu Tử cứ như chú chó bị nhốt suốt ba ngày ba đêm, vừa được sổ lồng liền bung xõa hết mình, cắm đầu phi thẳng xuống con sông nhỏ trong làng nô đùa cùng đám bạn.
Sau khi tan học, Triệu Mặc về nhà làm việc nhà, tiện tay hái ít rau dại mang đến ký túc xá nữ cho dì nhỏ cải thiện bữa ăn. Ban đầu cô bé định đi tìm trứng gà rừng nhưng tìm mãi không thấy. Than ôi, thời gian eo hẹp quá. Chờ đến Chủ nhật, cô bé nhất định phải tìm cho bằng được!
Lúc về tới nhà, Triệu Mặc bắt gặp gương mặt tối sầm của bố. Nhìn bộ dạng hằm hằm như muốn lôi mình ra đánh một trận nhừ tử của gã, cả người cô bé bất giác run lên. Vừa lùa xong bát cơm, Triệu Mặc vội vàng ôm cặp sách bỏ chạy ra ngoài.
Triệu Hồng Cường chửi đổng:
"Toàn một lũ ăn cháo đá bát!"
Viên Quế Hương ngồi im lìm, âm thầm gạt nước mắt. Con trai bà ta bị gã đàn ông tồi tệ này đánh đến rụng cả răng, bà ta còn làm gì được nữa? Đứa trẻ mồ côi mẹ như Triệu Mặc khi bị ức hiếp vẫn còn có Trương Vân Khê bảo vệ. Còn bà ta, tuy có cả nhà mẹ đẻ lẫn nhà chồng, nhưng chẳng một ai đứng ra bênh vực.
"Khóc khóc khóc, khóc cái gì mà khóc, bao nhiêu vận may của tao bị mày khóc trôi hết rồi." Triệu Hồng Cường hùng hổ mắng nhiếc.
Viên Quế Hương cúi gằm mặt, nức nở càng to hơn. Trước đây ở nhà bà ta còn sai vặt được Triệu Mặc, giờ không có con bé phụ giúp, bà ta trở thành kẻ thảm hại nhất cái nhà này.
Lúc chạy thục mạng, Triệu Mặc loáng thoáng nghe thấy tiếng bố chửi rủa nên càng vắt chân lên cổ mà chạy. Lúc tới được ký túc xá thanh niên trí thức, cô bé đã thở hồng hộc.
Trương Vân Khê đang ngồi đọc báo, thấy bộ dạng của cháu gái cũng không vội gặng hỏi, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng chờ cô bé thở đều rồi mới lên tiếng:
"Hôm nay đi học vui không cháu?"
"Chán lắm ạ." Triệu Mặc rất muốn nhét thêm kiến thức vào đầu nhưng giáo viên lại chẳng chịu dạy. Thất vọng vô cùng!
"Thế à? Đưa sách Tiếng Việt cho dì xem nào."
"Dạ."
Triệu Mặc ngoan ngoãn lấy sách đưa cho cô. Trương Vân Khê mở ra xem, thoáng ngạc nhiên. Sao lại không có phiên âm bính âm nhỉ?
"Hôm nay cô giáo dạy cháu thế nào?"
"Cô giáo chỉ đọc, rồi cháu nhìn theo sách tự nhận mặt chữ. Dì nhỏ ơi, bài đầu tiên cháu thuộc lòng rồi, chữ trên đó cháu cũng nhớ hết luôn."
"Triệu Mặc nhà chúng ta giỏi quá." Trương Vân Khê khen ngợi xong lại hỏi tiếp: "Chỉ đọc mỗi bài khóa này thôi sao? Cô giáo có dạy cách viết từng chữ không?"
"Dạ không, ngoài đọc bài khóa ra cô giáo cứ nhắc đi nhắc lại về lịch sử đấu tranh thời trước, bảo chúng cháu không được quên công lao của thế hệ cha anh!" Triệu Mặc thật thà kể lại.
Trương Vân Khê chợt nhớ tới kiếp trước, trong một buổi tiệc tùng, có vị tai to mặt lớn từng kể với cô về tuổi thơ của mình: "Hồi đó giáo viên dạy Ngữ văn chẳng mấy khi dạy bính âm, toàn bắt đọc vẹt theo, học sinh cứ ê a như chim học nói, chủ yếu dựa vào việc học thuộc lòng và chép phạt."
Cô cũng không tiện bình luận thêm, đành nói:
"Được rồi, cháu đọc thử dì nghe xem."
"Một, Phương Đông đỏ. Phương Đông đỏ, mặt trời lên…"
Triệu Mặc dõng dạc ngâm bài "Phương Đông đỏ" đúng y ngữ điệu của cô giáo, âm thanh trầm bổng rõ ràng, thể hiện trọn vẹn lòng tôn kính sâu sắc dành cho bậc vĩ nhân.
Trương Vân Khê dò theo từng chữ trong sách, quả nhiên không sai một ly, cô vui vẻ vỗ tay tán thưởng:
"Tuyệt vời, cháu học tốt lắm. Hôm nay chúng ta tập viết trước nhé. Đợi khi nào ra thị trấn, dì dẫn cháu ghé trạm thu mua phế liệu xem có sách cũ không thì mua về học bính âm. Giờ thì luyện viết những chữ này trước, chịu không?"
"Triệu Mặc, sao cậu còn ngồi học vậy, mình tìm cậu mãi. Cứ tưởng cậu bỏ đi chơi không rủ mình. Đi đi đi, tụi mình lên núi hái quả sim mau."
"Mình không đi đâu." Triệu Mặc cảm thấy việc học thú vị hơn nhiều.
"Cậu chán thật đấy, thôi bỏ đi, mình đi tìm người khác chơi."
Nhị Cẩu Tử hậm hực quay lưng bỏ đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
