Anh cao ráo chân dài, khí thế mạnh mẽ. Đứng trước mặt hai người, bóng lưng đổ xuống mang theo áp lực nặng nề.
Ngô Đông Lâm căng thẳng lên tiếng:
"Tôi… tôi chỉ cảnh cáo cô ta vài chuyện thôi, giờ đi làm ngay đây."
Trương Vân Khê giơ ngón tay giữa lên.
"Đến nói chuyện còn không xong, đúng là đồ rác rưởi."
Ngô Đông Lâm rất muốn quay lại chửi cho Trương Vân Khê một trận. Nhớ tới Triệu Nhậm Thành, gã đành nén cục tức chờ lần sau xử lý cô.
Triệu Nhậm Thành nhìn Trương Vân Khê:
"Gan to nhỉ."
"Bất đắc dĩ thôi. Nếu đại đội quản lý nghiêm chuyện người lớn bạo hành trẻ con, tự nhiên chẳng cần tôi nhúng tay." Trương Vân Khê ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn anh: "Anh thấy tôi làm sai à?"
Khuôn mặt cô gái căng lại, dáng vẻ đầy nghiêm túc. Dưới ánh mặt trời, làn da trắng đến phát sáng. Ánh mắt Triệu Nhậm Thành xao động, anh chột dạ dời tầm nhìn, hắng giọng đáp:
"Cô không sai."
Anh nói tiếp:
"Nhưng cô dễ bị trả thù đấy."
"Không sao, tôi tự biết chừng mực." Trương Vân Khê tiếp tục làm việc. Mấy ngày nay cô bị chú kế toán giao chỉ tiêu, bắt buộc phải đạt bốn công điểm mới được ứng trước lương thực. Để tồn tại, cô đành phải nỗ lực.
Triệu Nhậm Thành ngập ngừng muốn nói lại thôi. Anh rất muốn hỏi xem rốt cuộc cô biết chừng mực thế nào. Nhưng cô chỉ là thanh niên trí thức, chẳng liên quan gì đến mình, anh liền bỏ lại một câu:
"Làm việc cho tốt vào, chăm chỉ lên."
Trương Vân Khê:
"…Biết rồi."
Ngày nào anh cũng nhai đi nhai lại câu này khiến cô phát phiền, rõ ràng cô đã rất chăm chỉ rồi cơ mà.
Triệu Nhậm Thành quay lưng bỏ đi, bước thẳng đến trước mặt Triệu Hồng Cường.
Triệu Hồng Cường bất giác lùi lại. Thật ra… gã và Triệu Nhậm Thành bằng tuổi nhau. Hồi nhỏ gã từng bị Triệu Nhậm Thành đánh cho suýt chết! Đối diện với anh, cả đại đội ai nấy đều mang nỗi sợ hãi ăn sâu vào trong xương tủy.
Triệu Nhậm Thành đi thẳng vào vấn đề:
"Nghe nói dạo này anh muốn đi cải tạo lao động hả?"
Triệu Hồng Cường:
"???"
"Anh Triệu, anh nói gì thế?"
"Tôi thấy dạo này anh gây họa hơi nhiều rồi đấy. Anh đi cải tạo thì chẳng nói làm gì, nhưng sắp đến cuối năm bình xét đại đội xuất sắc rồi. Đừng để hành động xằng bậy của anh làm đại đội mất danh hiệu khiến mọi người mất đi suất thịt lợn cuối năm. Hậu quả thế nào anh tự hiểu lấy." Triệu Nhậm Thành buông lời cảnh cáo rồi rời đi.
Triệu Hồng Cường đối mặt với anh chẳng dám hó hé nửa lời. Khuôn mặt gã tối sầm lại.
Lát sau, đại đội trưởng Triệu rít tẩu thuốc lào, mang theo vẻ mặt rầu rĩ bước tới:
"Triệu Hồng Cường, dạo này anh an phận chút đi, đừng hở ra là gây chuyện. Triệu Mặc là con gái, có dì nó quản thúc giúp, anh đỡ được bao nhiêu rắc rối rồi còn gì?"
Triệu Hồng Cường sợ Triệu Nhậm Thành nhưng lại chẳng nể nang đại đội trưởng:
"Vậy nên các ông đứng nhìn thanh niên trí thức ức hiếp người làng à?"
Đại đội trưởng Triệu bập bập tẩu thuốc. Khói thuốc mịt mù che khuất cả khuôn mặt ông:
"Hồng Cường à, tôi nhìn anh lớn lên, dốc ruột gan khuyên anh một câu, cô Trương không phải dạng vừa đâu. Anh xem cô ta đến đây gây rối mấy bận, lần nào chả thắng, còn chiếm được lợi ích thiết thực. Đầu óc dân quê chúng ta sao bì được với người thành phố. Đừng chọc điên cô ta, lỡ cô ta ra tay với anh thì tôi cũng chịu không cứu nổi đâu."
"Lần trước ông cũng có định giúp tôi đâu."
Đến giờ Triệu Hồng Cường vẫn ôm hận chuyện đại đội trưởng đứng về phía Trương Vân Khê, vạch trần vụ gã định giở trò đồi bại.
Đại đội trưởng Triệu quay ngoắt bước đi:
"Tùy anh, anh muốn chết thì chẳng ai cản nổi."
Triệu Hồng Cường tức tối quăng mạnh chiếc sọt. Sọt va trúng tảng đá, thủng ngay một lỗ lớn.
Chú kế toán thoắt cái đã xuất hiện bên cạnh gã như một bóng ma:
"Một hào."
Triệu Hồng Cường tức đến mức mặt đỏ tía tai.
Chú kế toán:
"Một hào."
Triệu Hồng Cường nghiến răng ken két:
"Chiều đi làm tôi đưa."
Chú kế toán gật đầu, hài lòng rời đi. Chú vốn chỉ định hóng chuyện, ngờ đâu lại đóng góp thêm cho kinh tế đại đội. Quả nhiên. Chú sinh ra để làm kế toán.
Thưởng thức xong màn kịch của Triệu Hồng Cường, chú kế toán lại lượn lờ sang chỗ Trương Vân Khê.
Triệu Nhậm Thành đứng phía sau chú kế toán cũng nghĩ vậy. Anh thấy thái độ của Trương Vân Khê khi nói chuyện với đại đội trưởng tốt hơn hẳn lúc đối diện với mình.
Trương Vân Khê ném đống mầm lạc sang một bên, xếp thành đống gọn gàng, nghiêm túc đáp lời:
"Đại đội trưởng, cháu chỉ còn mỗi một người thân này thôi, cháu chỉ mong Triệu Mặc được sống tốt. Những gì chú nói cháu đều hiểu, nhưng cháu cũng hết cách rồi. Bảo cháu trơ mắt nhìn con bé bị Triệu Hồng Cường bạo hành, cháu thực sự không làm được."
"Ây dà, tôi dặn dò hắn rồi." Đại đội trưởng thấy cô chịu lắng nghe liền nói tiếp: "Đành rằng con người phải trọng tình thân, nhưng cô không thể vì Triệu Mặc mà đánh đổi cả bản thân mình được, thiệt thòi lắm."
"Cô vừa xinh đẹp lại có học thức, tương lai còn phải cống hiến cho đất nước. Bây giờ thỉnh thoảng cô cho Triệu Mặc chút đồ, giữ quan hệ họ hàng bình thường là được rồi. Như thế cô đỡ áp lực, mà con bé cũng không phụ thuộc quá nhiều vào cô. Nhỡ đâu sau này cô đi lấy chồng thì Triệu Mặc tính sao? Cứ làm họ hàng bình thường, giúp đỡ nhau về lâu về dài mới là cách hay. Đợi sau này cô có cuộc sống ổn định, biết đâu lại tìm được mối tốt cho Triệu Mặc gả đi, thế là qua cơn bĩ cực."
Chú kế toán gật đầu đồng tình. Triệu Nhậm Thành nhíu mày.
Trương Vân Khê lập tức lên tiếng:
"Đại đội trưởng, nếu chỉ để làm họ hàng bình thường, cháu đâu cần vứt bỏ cuộc sống trên thành phố để về quê chịu khổ. Cho dù nhà bị bác cả chiếm mất, cháu vẫn là người có ăn học. Bố mẹ cháu từng là công nhân, cháu hoàn toàn có thể xin làm công nhân thời vụ."
Đại đội trưởng Triệu kinh ngạc:
"Vậy cô tới đây làm gì?!"
Công nhân thời vụ cũng là công nhân, so với công việc đồng áng ở đây tốt hơn vạn lần.
Vẻ mặt điềm nhiên của chú kế toán vỡ vụn. Kẻ ngốc nào lại bỏ việc làm trên thành phố để chui rúc vào cái xó xỉnh này chứ?
Trương Vân Khê nhún vai:
"Nói trắng ra, cháu đến đây là để thay chị gái nuôi dạy cháu mình đàng hoàng. Có thể ông thấy việc này dư thừa và ngu ngốc. Nhưng cả cháu và Triệu Mặc đều mất đi người thân yêu nhất trên đời. Biết con bé gặp nạn mà không cứu, đợi đến lúc nó lớn lên, bị chà đạp đến mức cõi lòng nguội lạnh mới chìa tay ra, cháu không nghĩ đó là giúp đỡ mà đó là bố thí!"
Đại đội trưởng Triệu lặng thinh.
Thấy ông không phản bác, Trương Vân Khê mạnh dạn nói tiếp:
"Cháu hiểu ý chú, chú lo chuyện cháu kết hôn. Những thứ khác cháu không dám hứa chắc, nhưng cháu tin chỉ cần cháu muốn, dù có dắt theo Triệu Mặc, cháu vẫn lấy được tấm chồng tốt. Chú thấy sao?"
Đại đội trưởng Triệu nhìn khuôn mặt cô, lại nghĩ tới những chuyện cô từng làm. Điều đó quả thực hoàn toàn khả thi.
"Nhưng cô sẽ vất vả hơn rất nhiều."
"Nuôi đứa trẻ khác có thể vất vả, nhưng với Triệu Mặc thì không. Con bé rất ngoan. Việc được tham gia vào tuổi thơ và đồng hành cùng con bé trưởng thành khiến cháu cảm thấy hạnh phúc." Trương Vân Khê hơi cúi đầu chào ông: "Đại đội trưởng, cháu mong lần sau chú đến tìm cháu không phải vì sợ cháu bị bắt nạt, mà là để bàn bạc cách đối phó với những kẻ muốn bắt nạt cháu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)