Dù sao thành phần của mấy người đó cũng không tốt, nếu có động tĩnh gì, e rằng sẽ liên lụy đến rất nhiều tầng lớp.
Mình đây là không thành công thì thành nhân...
Quá lo lắng, Tần Đại Giang khoanh tay đi về phía chuồng bò.
Kết quả còn chưa đi đến gần, đã nghe thấy có người nói chuyện, ông ta vội vàng tăng tốc, đôi giày vải trên chân ông ta như muốn bay lên.
"Ông Cao, ông Ngô, ông Hồ, các ông có ở đó không? Tôi là Lâm Niệm đây, là thanh niên trí thức mới đến, có vài chuyện muốn hỏi, không biết có thể vào không?"
Đầu óc Tần Đại Giang đầy dấu chấm hỏi, Lâm trí thức này không phải là người phương Nam sao? Ba vị lão đồng chí này từ mười năm trước đã ở đây, tính theo tuổi tác thì không thể quen biết được...
Nghĩ đến những chuyện xảy ra mấy ngày nay, Tần Đại Giang xếp Lâm Niệm vào hàng ngũ kẻ xấu.
"Lâm trí thức, cậô không biết chuồng bò là nơi cấm sao? Cô không đi làm mà chạy đến đây làm gì?"
Không ngờ có người đến, Lâm Niệm giật mình, sau đó nhanh chóng quay đầu lại phát hiện là đội trưởng, trong lòng cô ta hơi hoảng, ánh mắt né tránh nói: "Tôi... tôi chỉ... đi ngang qua..."
"Đây không phải là nơi cô nên đến, phải nhớ rõ thân phận của mình và mục đích xuống nông thôn, nếu xảy ra chuyện gì thì không chỉ là vết nhơ trên lý lịch đâu, nghe rõ chưa?"
"Vâng, vâng, tôi biết rồi."
Lâm Niệm vội vàng rời đi.
Trong lòng không khỏi có chút nóng nảy và xấu hổ, cô ta đã mất đi cơ hội trước của Liễu Chí Trạch, nếu như không nắm bắt được ba ông già này thì đến năm nào tháng nào cô mới có thể trở về thành phố? Không thể trở về thành phố thì làm sao cô có thể quen biết được những đại lão còn lại?
Còn có cả ngọc bội của con tiện nhân kia nữa.
Con tiện nhân kia đặc biệt đề phòng cô ta, đều tại Tần Hồng San ngu ngốc kia, làm hỏng việc, phá hỏng một cơ hội tốt như vậy, phải nghĩ cách lấy được lòng tin mới được.
Lúc này trên núi...
Năm người làm việc cả buổi chiều, cơ bản đã thu hái xong các loại thảo dược ở khu vực này, đợt đầu tiên Tần Thư Duyệt không định hái quá nhiều, trước tiên vẫn phải thử xem sao.
"Em gái, em xem anh bắt được gì này?"
"Anh? Đây là gà rừng sao?"
"Đúng vậy, con gà này béo tốt, anh đoán phải được bốn cân."
Tần Thư Duyệt nhìn con gà béo ú khác xa với ấn tượng của mình, khóe miệng giật giật.
Quả nhiên núi rừng vật chất phong phú, đến cả gà cũng ăn no nê.
Ba vị lão tiên sinh ngồi đó, nuốt nước bọt, trong mắt lộ ra một tia thèm thuồng.
Mười năm rồi... Mười năm rồi họ không được thấy đồ ăn có mỡ...
Để chuyển hướng sự chú ý của mình, ông Cao tiến đến trước mặt Tần Thư Duyệt hỏi: "Đồng chí Tần, có thể cho mấy ông già chúng tôi xem quyển sách y học của cô không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
