"Chú Cao muốn xem sách sao?"
Ông Cao có chút ngượng ngùng giải thích: "Cô cũng biết chúng tôi ở trong chuồng bò sống thế nào rồi, chúng tôi đã hơn mười năm không được đụng vào sách, hôm nay đột nhiên đụng vào tờ giấy, trong lòng như cỏ mọc vậy, chỉ muốn xem thêm vài lần nữa."
"Quyển sách y học đó, các chú xem có vẻ không phù hợp lắm nhưng tôi có mang theo những quyển sách khác, có thể cho các chú xem."
Tần Thư Duyệt lấy từ trong gùi của mình ra ba quyển sách, một quyển tên là Quan đạo, một quyển là Phân tích di truyền học, một quyển là Tản văn.
"Đây... Đây..."
Ông Cao kinh ngạc nhìn quyển sách trong tay, lại nhìn Tần Thư Duyệt bằng ánh mắt nghi hoặc.
Cô thanh niên này rốt cuộc có lai lịch thế nào? Vậy mà có thể lấy được loại sách như vậy? Còn quang minh chính đại lấy ra cho họ xem, chẳng lẽ không sợ bị phát hiện rồi đấu tố sao?
"Đây đều là sách tôi cất riêng, ở nhà chắc chắn không dám xem, ở đây lại không có người ngoài, hơn nữa ba chú yêu sách như vậy, chắc cũng không muốn những quyển sách này bị phá hỏng chứ?"
Hai ông lão còn lại thấy ông Cao kinh ngạc như vậy, nhất thời tò mò tiến lại gần xem tên sách, đến lượt họ kinh ngạc rồi.
Ba quyển sách này tương ứng với công việc trước đây của họ, giờ nếu họ còn không biết cô gái này đã có sự chuẩn bị từ trước thì cũng uổng công sống từng ấy tuổi.
"Cô rốt cuộc có mục đích gì?" Trong ba người, ông Hồ có tính cách điềm đạm nhất, ông nhìn Tần Thư Duyệt bằng ánh mắt sâu xa, nghiêm nghị hỏi.
"Tôi biết mười năm qua, đối với các chú rất đau khổ, trước đây tôi không hiểu, sau này lên cấp ba nhưng lại không thể thi đại học, tôi đã tự hỏi tại sao lại như vậy, một giáo viên từng dạy tôi đã khai sáng cho tôi rằng 'Trời muốn trao trọng trách lớn cho người này, trước tiên phải làm cho ý chí của người đó khổ sở, làm cho xương cốt của người đó mệt mỏi…' Lúc đó tôi cảm thấy những chữ này không phải là chết, mà là sống, tôi tin chắc rằng tương lai của Tổ quốc sẽ không như bây giờ, nhất định sẽ có một con đường mới, đến lúc đó, tri thức mới có thể thay đổi số phận của tất cả mọi người."
Những lời hào hùng này, giống như cơn mưa rào sau hạn hán, tưới mát tâm hồn của ba ông lão.
"Đúng vậy, đất nước muốn giàu mạnh, tri thức là điều không thể thiếu."
"Hoàn cảnh trước đây như vậy, cần phải thay đổi suy nghĩ của người dân, con đường này nhất định phải đi."
"Đúng, đúng, trước đây chúng ta ngàn sang bách khổng, nhất định phải đoàn kết một lòng xây dựng Tổ quốc, như vậy mới có thể tập trung toàn tâm toàn ý, để mọi người cùng chung sức."
"Ba chú, ngày đó sẽ không còn xa nữa, mà trước khi ngày đó đến, ba chú phải giữ gìn sức khỏe của mình trước đã."
Nhìn ba ông lão gầy trơ xương, đi lại còn phải lảo đảo, đừng nói đến tương lai, ngay cả ngày mai họ còn sống hay không cũng khó nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)