Ba người nghe cách xưng hô của Tần Thư Duyệt muốn sửa lại nhưng thấy cô đã đi lên trước, cho nên không chậm trễ gì liền vội vàng đi theo.
Một đường này... sự im lặng chính là ánh nắng ban ngày trong trẻo hôm nay, năm người cứ thế đi ra cái gọi là yên tĩnh như gà...
Con đường lên núi này, Tần Thư Duyệt đã rất quen thuộc và những loại dược liệu cô nói cũng thực sự có, không phải nói bừa, khí hậu cuối tháng ba dần ấm lên, trong núi mọc ra không ít chồi non, rất nhiều dược liệu đều là thời điểm này hái mới là tốt nhất, trước đó những thứ cô phơi khô như cây ban lam chính là mới mọc ra không lâu.
Đi được ba tiếng, đến lưng chừng núi, ở đây có một hang động tự nhiên do mấy tảng đá lớn chất đống lại, đủ chỗ cho bốn người.
"Anh, anh tìm ít gỗ đến đây đi, lát nữa chúng ta còn phải đốt lửa nấu cơm."
"Được, anh chặt thêm ít gỗ, xem có thể chặn tạm cái cửa hang này lại được không."
Tần Thư Duyệt gật đầu, đưa tay vào gùi của mình lấy ra một quyển sách y, đi đến trước mặt ba vị lão đồng chí nói: "Chú Cao, chú Ngô, chú Hồ, đây là sách Bách thảo tập, năm trang tôi gấp lại chính là những loại dược liệu chúng ta cần thu hái trong mấy ngày tới."
"Cái này... đồng chí Tần, thành phần của chúng tôi không tốt, đừng gọi là chú nữa, cứ gọi tên chúng tôi là được."
"Mấy vị đều là người đức cao vọng trọng đáng kính, mặc dù rồng mắc cạn nhưng tôi tin rằng rồi sẽ có ngày được tung hoành trên mây, ngàn vạn lần đừng đánh mất niềm tin."
"Ha ha, chúng tôi bây giờ chỉ nghĩ đến việc có thể ăn no là được rồi."
Tần Thư Duyệt biết ba người này trong mấy năm ở đội Triều Dương đã mài mòn hết mọi cảm xúc, đặc biệt là trong hoàn cảnh không có bất kỳ hy vọng nào vào tương lai, người khác có nói nhiều hơn nữa cũng không nghe lọt tai.
Cô cũng không định khuyên nhủ, cứ để thời gian giải quyết mọi chuyện.
"Các vị cứ nhận dạng những loại dược thảo này trước, tôi đi lấy ít cành cây về đan sàng lọc thuốc."
"Được…"
Rất nhanh, năm người đều bận rộn, Tần Chính Kiệt không lâu sau đã kéo về không ít cành cây, lại chặt một cây làm một bức tường cố định vào vách đá.
"Chú Cao, rễ ở đây tuyệt đối không được làm đứt, rửa rất tốn sức nhưng loại thuốc này có giá trị sử dụng cao, giá cũng cao."
"Được, tôi hiểu rồi."
Liếc nhìn cách xử lý của chú Cao, Tần Thư Duyệt yên tâm, những người này vốn là làm công việc văn học, thứ không thiếu nhất chính là sự kiên nhẫn, cô lo lắng có phần hơi thừa.
Rửa sạch dược liệu thì đặt lên sàng lọc thuốc để ráo nước, đợi nước ráo thì chuyển sang một cái sàng khác để phơi khô.
Mặc dù gọi ba người này lên núi là để phá vỡ kế hoạch của Lâm Niệm nhưng việc hái dược liệu này vốn là ý định ban đầu của cô, chỉ là tiến hành sớm hơn một chút mà thôi.
Lúc này, chuồng bò dưới chân núi...
Lòng Tần Đại Giang như lửa đốt, nóng đến mức lật cả lên, chỉ sợ người trên núi xảy ra chuyện, càng sợ mấy người trong chuồng bò không thấy đâu sẽ khiến người khác nghi ngờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)