Khánh vương phủ
Triêu Vân vén rèm lên, cẩn thận từng chút một nói: “Vương phi, Lão vương phi lúc nãy sai người đến, nói muốn gọi Tiểu Trúc cô nương trở lại…”
Tay cầm chung trà của Khánh vương phi ngừng lại, trong nháy mắt nhìn về phía Giang Tiểu Lâu.
Gương mặt như bạch ngọc của Giang Tiểu Lâu không chút biến sắc, cười nói: “Ngươi đi hồi bẩm Lão vương phi, nói Tiểu Trúc mấy ngày này vì quá bận rộn, đã bị bệnh, sợ sẽ lây bệnh cho người, cho nên Vương phi có lòng giữ nàng ở lại, nghỉ ngơi hai ngày.”
Triêu Vân sững sờ, thấy Khánh vương phi gạt đầu với nàng, lúc này mới đáp một tiếng: “Vâng.” Sau đó lặng lẽ lui ra.
Tay Khánh vương phi nâng chén trà, cau mày nhíu mặt: “Tuy rằng không lấy được tin gì từ Tiểu Trúc, cũng không thể lập tức trả lại, đây là đầu mối duy nhất của chúng ta. Nhưng lý do ngã bệnh sẽ không được chấp nhận, bà ta sẽ còn phái người đến, con không hiểu tính của bà ta, ngang bướng không ai bằng…”
Khánh vương phi khẽ mỉm cười: “Người đâu, đưa Trịnh ma ma đi thăm Tiểu Trúc.”
Trịnh ma ma cúi người hướng về Khánh vương phi thi lễ một cái, sau đó nín thở lui ra. Một đường đi qua hành lang đến phòng hạ nhân, bà sai người đẩy cửa, lập tức ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc. Đi vào trong, một vị đại phu râu tóc bạc trắng đang ngồi trước gường, màn rủ xuống gió thổi không lọt. Đại phu trầm ngâm nói: “Quả thật là nhiễm phong hàn, độc khí không tan nên sinh ra bệnh sởi, chỉ là…nha đầu này yếu ớt, phải cẩn thận hơn nữa, tuyệt đối không được ra gió.”
Trịnh ma ma kềm chế vẻ ngờ vực, trên mặt mang theo ý cười: “Xin hỏi đại phu, Tiểu Trúc cô nương phải mấy ngày mới khôi phục?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


