Tử Y hầu không nổi giận, trái lại thần thái vô cùng ôn hòa, như dòng nước suối nhẹ nhàng chảy, khiến người ta thấy run sợ. Hắn chậm rãi đứng dậy, động tác tao nhã, ống tay áo màu tím nhẹ nhàng phất phơ, nhưng lúc này Tiểu Điệp nhất thời rùng mình, theo bản năng kéo tay áo Giang Tiểu Lâu: “Tiểu thư…”
Giang Tiểu Lâu vẫn chưa nhìn nàng, chỉ là bưng chén trà lên, nhẹ nhấm một hớp
Gương mặt hoàn mỹ phía đối diện lộ ra nét cười trào phúng.
Vừa rồi tuyết lang ngồi ngoan ngoãn bên cạnh hắn, tại sao lại phát rồ lên như thế, không có mệnh lệnh của hắn, tuyết lang sẽ không dám manh động, Tử Y hầu đứng lên, chắp tay xin lỗi Dương Các lão: “Xin lỗi, là ta không biết cách quản giáo.”
Dương Các lão chỉ vào con tuyết lang đang được đám hộ vệ kéo đi, tức giận run rẩy cả người: “Ngươi có biết, Phi tướng quân đáng giá bao nhiêu ngân lượng không? Chỉ vì thua một trận đấu, ngươi lại không cần mặt mũi như vậy, thả sói cắn người, Tử Y hầu, ngươi đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ này.”
Một nữ tử nhỏ nhắn yếu ớt, cánh tay trắng trẻo thon dài, lại cụp một tiếng bẻ gãy tinh thần của Tiêu Quan Tuyết. Nàng quả thật là thông minh, biết làm sao chọc giận Tiêu Quan Tuyết, cũng ngông cuồng cực kỳ, thản nhiên đối mặt với đôi mắt không giận mà uy, hàn khí bức người của hắn. Mà nàng chẳng qua chỉ nhìn đối phương, mặt mày tươi tắn nói một câu: “Ai cha, bị phát hiện rồi.”
Trên mặt Giang Tiểu Lâu có nụ cười nhàn nhạt, trong miệng lại khuyên: “Các lão, quên đi, gà đã chết rồi, trách cứ Hầu gia cũng là vô ích.”
Dương Các lão vẫn trừng mắt, nổi giận đùng đùng nói: “Việc này con đừng chen vào, là hắn khinh người quá đáng. Ta cho ngươi biết Tiêu Quan Tuyết, đừng cho rằng bệ hạ sủng ái ngươi thì ngươi không cần biết trời cao đất rộng. Trận đấu hôm nay rõ ràng là ngươi thua, lại dung túng sủng vật giết chết Phi tướng quân, ngươi thử xem ta có tố cáo ngươi trước mặt bệ hạ hay không.”
Mọi người đều nói lớn tuổi rồi, một là rất dễ thay đổi tình tình giống như một đứa bé, hai là rất dễ nổi giận. Giang Tiểu Lâu đưa lên một chén trà, nói nhỏ nhẹ: “Các lão, đừng tức giận, chỉ là chuyện nhỏ thôi.”
“Chuyện nhỏ cái gì?” Dương Các lão lập tức lớn tiếng, cũng không quan tâm mọi người đang nhìn, một mực chỉ vào Tử Y hầu mắng chửi: “Cẩu vật thế này, ngay cả Phi tướng quân của ta cũng dám ăn, còn có gì không dám làm. Tiêu Quan Tuyết, đền lại mạng cho Phi tướng quân của ta, bằng không ta quyết không làm hòa với ngươi.”
Dương Các lão xưa nay thận trọng lại tức giận như vậy, Vương Hạc hoàn toàn sửng sốt, không hiểu nói: “Sao lại như vậy, chẳng qua chỉ là một con gà.”
Ngô Tử Đô chọc vào hắn một cái, thấp giọng nói: “Mau im đi, không phải huynh không biết, Dương Các lão tuổi con gà, con sói của Tử Y hầu đúng là quá đáng, dám ăn con gà trước mặt Các lão, ngụ ý trong đó không nói cũng biết, chẳng trách Các lão nổi giận, dù cho là ta cũng không nhịn được…”
Tiêu Quan Tuyết nhẹ nhàng thở dài: “Các lão, là đồng ý bồi thường cho lão năm ngàn lượng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)