Tuy rằng Hách Liên Nhạc không vừa điên vừa ngốc như Duyên Bình quận vương, nhưng lại không chịu nói chuyện với ai, thiếu niên không giao du bên ngoài dĩ nhiên không thể kế thừa tước vị của Khánh Vương phủ, càng không cần nhắc tới hắn có hai vị huynh trưởng thứ xuất tài năng xuất chúng.
Vương triều Đại Chu, chọn con đích tôn là ưu tiên con lớn chứ không chọn con giỏi. Trong số con cái đích thứ trong nhà, nhất định phải ưu tiên con vợ cả kế thừa địa vị, mà trong số những đứa con vợ cả, phải ưu tiên đứa lớn nhất. Tâm nguyện lớn nhất của Thuận phi là để con mình kế thừa tước vị, nhưng lại có A Nhạc chắn ở trước mặt, thân phận trưởng tử của hắn ngán chân người khác, làm sao không oán hận được.
"Nhưng mà chứng cứ đâu, không có chứng cứ, hết thảy đều chỉ là nói suông."
Khánh Vương phi nói: “Dĩ nhiên có tìm, người duy nhất chữa được là Thái Vô tiên sinh, lúc trước bệnh của A Nhạc rất nặng, cả ngày trốn trong phòng không gặp ai, không nói chuyện, chỉ biết vẽ, ta gọi nó cũng không trả lời, hoàn toàn sống trong thế giới của mình, bây giờ ít nhất nó đã chịu bước ra ngoài, tuy rằng vẫn còn chút nhát gan, không giống người bình thường lắm…”
Giang Tiểu Lâu thở dài: “Thái Vô tiên sinh là danh y số một, nếu ông ấy cũng hết cách…”
Khánh Vương phi sầu lo: “Tuyết Nhi đã không còn, ta chỉ còn một đứa con trai, càng phải bảo vệ nó, chỉ là khó lòng phòng bị, ta sợ có ngày nó sẽ xảy ra bất trắc gì, khi đó ta làm sao mà sống?”
An Vương phi an ủi: “Tỷ đừng lo, thế tử phúc lớn mạng lớn, đã nhiều năm rồi cũng đều vượt qua được đó thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

