Giang Tiểu Lâu xa xa nhìn Hách Liên Nhạc, tựa hồ hắn rất sợ gặp người khác, dáng vẻ rụt rè, thậm chí nói chuyện cũng không dám lớn tiếng. Nhưng ở chỗ của Khánh Vương phi Giang Tiểu Lâu đã thấy mấy bức tranh hắn vẽ, khi đó hắn vừa bảy tuổi, đã vẽ được tám bức sơn thủy đồ, người và vật trong tranh, núi non, sông ngòi, hoa cỏ, chim chóc, muôn thú, cá nước đều rất tỉ mỉ, nét bút ngang dọc rất có khí thế, ý cảnh thì phóng khoáng hào sảng, toàn toàn không giống như tác phẩm của một đứa bé. Điều này nói rõ năng lực của hắn rất giỏi, Giang Tiểu Lâu tự nhận là kỹ xảo vẽ hoa lan cao siêu, nhưng cũng không thể so với hắn. Bởi vì kỹ xảo của Giang Tiểu Lâu là do nhiều năm khắc khổ tập luyện, vì quan sát hoa lan mà nàng cả đêm không ngủ, tuy có năng khiếu nhưng phần lớn là nhờ chăm chỉ. Nhưng Hách Liên Nhạc thì khác, hắn mới bảy tuổi đã vẽ được như thế, có thể thấy hắn là người cực kỳ thông minh, thậm chí có tài năng khác thường về hội họa. Nhưng sao hắn lại khóa kín mình như vậy, đó là do bẩm sinh, hay là do người tạo thành…
Khánh Vương phủ ẩn giấu quá nhiều bí mật, Giang Tiểu Lâu chỉ cảm thấy trước mắt tràn đầy sương mù, đang che giấu chân tướng bên trong.
Ánh mắt Khánh Vương phi rơi vào trên người con trai mình, có vẻ tiếc nuối, bà cúi mắt xuống, hồi lâu mới nói: “Tiểu Lâu, ta phải nói một tiếng xin lỗi con.”
Giang Tiểu Lâu phục hồi tinh thần lại, kinh ngạc hỏi: “Vương phi, sao lại nói vậy?”
Khánh Vương phi thở dài: “Nơi này là cái đầm lầy sâu không thấy đáy, ai muốn bước qua cũng bị lột một lớp da. Ta biết Tuyết Nhi đã trở thành vật hy sinh, nhưng vẫn ích kỷ lôi con vào cuộc. Vì ta tứ cố vô thân, không biết làm sao báo thù cho nó, xin lỗi, thật sự xin lỗi.” Nước mắt của bà không kềm được mà rơi xuống, thấm ướt vạt áo.
Giang Tiểu Lâu mỉm cười: “Vương phi, cho dù người không cho tiểu nữ vào phủ, tiểu nữ cũng sẽ tìm mọi cách trà trộn vào, tìm ra hung thủ.” Nàng nói xong, ánh mắt nhẹ nhàng ngưng đọng: “Vương phi, Khánh Vương về rồi.”
Khánh Vương phi mau chóng lau nước mắt, bước lên nghênh đón.
Khánh Vương thấy cảnh trước mắt, chân mày hơi nhíu lại: “Đang ở đây làm gì?”
Vẻ mặt Khánh Vương phi đã khôi phục bình thường, chỉ là yết hầu còn chút nghẹn ngào, cố gắng nói ôn hòa: “Vương gia, đang làm pháp sự cho Tuyết Nhi.”
“Hoang đường, ta có khách quý đến cửa, nàng lại vô lễ như thế.” Trán Khánh Vương nhíu chặt lại, môi cong trề ra một cái, vẻ mặt nghiêm khắc chưa từng có.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)