Thuận phi uyển chuyển đi vào thư phòng, Khánh Vương nhìn thấy là bà, ánh mắt nhu hòa mấy phần: “Đến đây, nhìn tranh ta vẽ xem.”
Giờ khắc này tâm tình Khánh Vương rất tốt, đẩy một bức tranh trên bàn ra trước mặt bà: “Bức họa này ta mất nửa năm mới hoàn thành, nàng thấy sao?”
Thấy vậy, Khánh Vương có chút kỳ quái: “Sao vậy, có gì không vui sao?”
Bình Nhi đứng sau Thuận phi nói: “Vương gia có chỗ không biết, hôm nay Thuận phi nương nương có lòng tốt mang tuyết tham mà Vương gia ban cho đến thăm Vương phi, kết quả…”
“Bình Nhi, không được nói bậy.” Thuận phi vội vã trách cứ nàng, bộ dáng nóng lòng che giấu.
Sắc mặt Khánh Vương lạnh lùng: “Nàng lại bị trút giận đúng không? Nàng cũng quá thật thà, tuyết tham là ta cho nàng, cần gì phải mang đi cho người ta? Nhìn bà ta đi, cả ngày mặt chau mày ủ, thật như người ta thiếu nợ bà ta cả đời vậy. Ta còn không thích đi gặp bà ta, nàng còn chạy qua đó làm gì?”
Thuận phi mặt đầy oan ức, nhưng lại cố gắng cười, ôn nhu nói: “Vương gia, bất kể thế nào bà ấy cũng là chính thê của ngài, phu thê kết tóc là nhân duyên kiếp trước, là thiếp khiến cho Vương gia không thân cận với Vương phi, Vương phi hận thiếp cũng khó trách, thiếp không trách bà ấy.”
“Nhưng bao nhiêu năm nay nàng có thể làm gì cũng đã làm hết rồi, nàng cầu xin bà ta tha thứ, bà ta không biết cảm kích. Nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, chẳng qua ta chỉ nạp một trắc phi, có lỗi chỗ nào chứ?” Khánh Vương hoàn toàn quên, hắn là kẻ ái thiếp diệt thê điển hình, nếu không phải Khánh Vương phi làm người khoan dung, lo lắng cho thể diện của hắn, danh dự Khánh Vương phủ nhất định sẽ chịu ảnh hưởng lớn.
Thuận phi cảm động đến viền mắt ướt át: “Vương gia, ngài hiểu thiếp mà, thiếp không phải nữ nhân ham muốn vinh hoa phú quý, thiếp đã nói rõ với Vương phi, chỉ cần được hầu hạ bên cạnh ngài, thiếp không cần vị trí trắc phi, cho dù chỉ làm nô tì thiếp cũng cam tâm tình nguyện.”
Khánh Vương dĩ nhiên biết rõ, Thuận phi không phải là nữ tử hám lợi, tuy nàng là con gái của giáo tập trong phủ, nhưng từ nhỏ đọc đủ thi thư, tinh thông cầm kỳ thư họa, có trí tuệ có linh khí, tuy rằng có rất nhiều nữ nhân đẹp hơn bà, nhưng lại hiếm có người thông tuệ thấu hiểu lòng người như bà. Bà rõ ràng có tài, lại không cậy tài khinh người, bất cứ khi nào hắn quay đầu lại, đều thấy gương mặt ôn nhu tươi cười của bà, so với Khánh Vương phi cứng như khúc gỗ, Thuận phi càng có tâm tư, càng có chiều sâu, càng hiểu tâm ý hắn, đây mới là nguyên nhân hắn sủng ái bà thời gian dài.
Khánh Vương thở dài một tiếng, nói: “Từ nay đừng đi trêu chọc bà ta nữa, bà ta sẽ không tha thứ cho nàng đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


