Giang Tiểu Lâu lạnh lùng nói: “Mang búa đến.”
Tiểu Điệp đưa búa cho Sở Hán, Sở Hán cắn răng một cái, giơ búa lên cao rồi bổ xuống. Hắn có sức rất lớn,chỉ nện một cái toàn bộ nắp quan tài đã nứt ra, lộ ra mặt người.
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu chăm chú, nàng nhìn thấy Ly Tuyết Ngưng giống như người đang ngủ bình thường, dung nhan như tuyết, gò má đỏ ửng, trên môi còn thoa chút son, một thân hoa phục, an tĩnh mà nhắm mắt, nhìn từ xa thật giống như đang ngủ.
“Tiểu thư…”
Câu này quá nghiêm trọng, Sở Hán mạnh mẽ quay đầu, phẩn nộ tới cực điểm, nhưng khi nhìn thấy Giang Tiểu Lâu dưới ánh trăng, gương mặt còn trắng xám hơn cả người chết, vai còn mơ hồ run rẩy, trong lòng hắn run lên, không tự chủ được quay mặt đi chỗ khác, động tác trong tay dừng lại.
“Ta nói rồi, ôm tỷ ấy lên.” Giang Tiểu Lâu lặp lại.
Sở Hán chậm chạp không làm, Tiểu Điệp lại mạnh mẽ nhảy xuống, dĩ nhiên là muốn chấp hành lệnh của Giang Tiểu Lâu. Sở Hán cản nàng lại, từng chữ như phát ra từ kẽ răng: “Ta làm.”
Giang Tiểu Lâu mang theo thi thể của Ly Tuyết Ngưng trực tiếp đi đến dược đường của Phó Triêu Tuyên, sau khi gõ cửa, dược đồng đang ngái ngủ bước ra mở cửa, nhìn thấy Giang Tiểu Lâu một thâm đẫm sương, sắc mặt trắng bệch đứng ở cửa, nhất thời tưởng gặp ma nữ, hoảng hốt hét lên.
“Im miệng.” Sở Hán lạnh lùng nói, đẩy dược đồng ra, đặt người xuống một cái giường nhỏ trong phòng, còn không quên vén lại vạt áo của nàng. Dược đồng trợn mắt lên: “Khuya lắm rồi, đại phu nhà ta không khám nữa.” Lời còn chưa dứt, hắn liền nhìn thấy người nằm trên giường hai mắt đóng chặt, trên mặt tuy rằng có son phấn, nhưng gương mặt như đã phù lên, làm cho người ta sinh ra cảm giác khác thường, nhất thời kinh hoảng: “Chết…người chết…”
Đúng vào lúc này, Phó Triêu Tuyên khoác áo khoác đi ra, nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đã vạn phần kinh ngạc, khi nhìn thấy thi thể Ly Tuyết Ngưng thì càng kinh sợ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
