Tuổi già mất con, là nỗi bi thảm nhất thế gian. Đi theo sau tử vong chính là đau khổ, gương mặt trắng bệch yếu ớt, tuyệt vọng vô cùng, so với chết đi càng khiến người ta sợ hãi hơn.
Đối mặt với một người mẹ đang bi thương tột độ, cho dù Giang Tiểu Lâu thấu hiểu lòng người đến mấy, cũng không có cách nào an ủi trái tim đang thống khổ kia.
“Vương phi, lẽ ra tiểu nữ nên chọn một thời cơ thích hợp mà nói với người, nhưng sợ bây giờ không nói, sau này…”
Khánh Vương phi ngẩn mặt lên, gương mặt đầy nước mắt, âm thanh oán hận: “Ta nhất định phải điều tra rõ ràng, rốt cuộc là kẻ nào hại con gái ta.”
Ngoài cửa đột nhiên truyền đến một âm thanh trầm thấp: “Điều tra cái gì, có gì đáng để điều tra?”
Khánh Vương phi nghe xong âm thanh yếu mềm như nước đó, đáy mắt bộc phát tức giận, gần như không kềm được lửa hận trong lồng ngực: “Thuận phi, chuyện này liên quan gì tới ngươi.”
Đáy mắt Khánh Vương lóe qua một tia chán ghét không dễ phát hiện: “Vương phi, sao bà lại nghĩ nhiều như vậy, Thuận phi chỉ có lòng quan tâm đến bà, sao lại xuyên tạc ý tốt của nàng ấy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)