Tiểu Điệp trợn tròn mắt lên, sục sôi căm phẫn: “Cô nương đã quên trước kia tiểu thư giúp người thế nào sao? Bay lên cành cao biến thành phượng hoàng thì không muốn nhìn nhận bằng hữu nữa, đó là vong ân phụ nghĩa, Ly Tuyết Ngưng, cô nương đúng là…” nói đến đây nàng đỏ mặt lên, lắp ba lắp bắp.
Ly Tuyết Ngưng khẽ mỉm cười, đôi mắt sáng rực cũng lạnh lẽo như băng tuyết: “Vô tình vô nghĩa, lòng lang dạ sói, tiểu nhân bỉ ổi… Tiểu Điệp, ngươi không học hành nhiều, vẫn là ít nói chút đi.”
Những câu trào phúng, lạnh lẽo như đao, đâm thẳng vào ngực Tiểu Điệp, nàng gần như có thể cảm giác đây đúng là giết người không cần dùng đao.
Mắt Tiểu Điệp đong đầy nước, há miệng muốn biện bạch, ngay thời khắc mấu chốt một bàn tay mềm mại đặt lên vai nàng. Tiểu Điệp quay đầu lại, nước mắt lưng tròng: “Tiểu thư, cô ta khinh người quá đáng.”
Giang Tiểu Lâu chỉ nhìn đối phương một chút, thấy Ly Tuyết Ngưng đã quay mặt đi chỗ khác, liền nhẹ nhàng thở dài: “Không cần nhiều lời, chúng ta đi thôi.”
Tiểu Điệp cố gắng nhịn làm gương mặt tròn trịa đỏ chót lên, cuối cùng giậm chân một cái theo Giang Tiểu Lâu rời đi.
Giang Tiểu Lâu đi ra đến cửa, đột nhiên nghe được phía sau có người bước nhanh vài bước, nhẹ giọng kêu: “Tiểu Lâu…”
Đi tới cửa, Tiểu Điệp giận đến mức muốn khóc, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Ly tiểu thư thật quá đáng, bình thường chúng ta đối với cô ta thế nào, nhưng đến bây giờ cô ta lại đối xử với chúng ta như thế. Cái gì mà giàu nghèo khác biệt, sao lúc còn là bằng hữu không nói như vậy? Bây giờ cô ta là quận chúa cao cao tại thượng, thì nhìn không vừa mắt bằng hữu nữa, đúng là mắt mọc trên đỉnh đầu.”
Giang Tiểu Lâu không nói một lời, sắc mặt ngưng trọng: “Lên xe rồi nói.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
