Phủ Thái tử, thư phòng.
Họa mi dưới hành lang không ngừng hót líu lo, tiếng hót du dương uyển chuyển, vô cùng êm tai, nhưng mà thư phòng lại rất yên tĩnh.
Khi Tần Tư nghe được tin này, chén trà trong tay đảo một cái, phát sinh tiếng kêu giòn, không khỏi nhìn chằm chằm Thái tử nói: “Điện hạ, người cũng tán thành thần đi Lâm Châu?”
Thái tử nhẹ nhàng hít một tiếng: “Tần Tư ơi Tần Tư, đừng trách ta không bảo vệ ngươi, lần này Các Lão tố cáo ngươi trước phụ hoàng, nói ngươi không biết quản giáo gia đình, hậu viện không sạch sẽ. Muội muội ngươi đúng là không có phụ đức, là cô ta liên lụy ngươi.”
Nói vụ án Tần Điềm Nhi giết người có quan hệ với Tần Tư cũng hơi gượng ép, nhưng một bên An Vương phủ tạo áp lực với hoàng đế, một bên Dương Các lão lại không ngừng ly gián, khiến hoàng đế không thể không làm vậy, xem ra lần này Tần Tư không thể ngóc đầu lên được nữa. Tần Tư nhìn Thái tử nói: “Điện hạ, việc này khẳng định là không thể xoay chuyển nữa?”
Thái tử nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt nghiêm nghị: “Ta đã trần tình với phụ hoàng, nhưng dù ta nói gì phụ hoàng vẫn cho rằng ngươi cần phải đi rèn luyện thêm, ngươi đừng lo, ta sẽ tìm cách kéo ngươi về lại đây.”
Lời này rõ ràng chỉ là an ủi, Tần Tư quá rõ, một khi rời xa trung tâm quyền lực, bên người Thái tử có rất nhiều người, không biết bao nhiêu người chờ đợi thay thế hắn. Nói cách khác, đường làm quan của hắn từ nay hoàn toàn bị hủy… Tay hắn nắm chặt chén trà, hầu như dùng hết khí lực toàn thân mới có thể miễn cưỡng đứng dậy, mỉm cười cáo từ Thái tử.
Kim Ngọc Mãn Đường.
Xe ngựa Tần phủ dừng lại trước cửa, Tần Tư trực tiếp tiến vào tửu lâu, nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đang dặn dò chưởng quầy. Gò má của nàng ôn nhu đẹp đẽ, trên môi có son nhàn nhạt, một thân quần áo màu xanh bích, vòng eo nhỏ nhắn, càng có vẻ yêu kiều, khiến người yêu thích.
Tần Tư chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên một cơn thù hận mãnh liệt, lặng lẽ gặm nuốt máu thịt của hắn, cắn răng nói: “Tất cả đều do ngươi bày ra, cái gì mà hậu viện không sạch sẽ, chỉ hoàn toàn là âm mưu hãm hại.”
Đôi mắt trong suốt của Giang Tiểu Lâu hiện lên ý cười nhạt: “Tần công tử đúng là oan uổng ta, nếu không phải ngươi nhẫn tâm đào mộ tổ nhà người ta, đâu đến nỗi bị đuổi đánh đến cùng. À, Tần công tử bị lưu đày đến đâu vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
