Sở Hán xưa nay là kẻ thô lỗ, hiếm khi nào nổi giận như vậy, hắn không chút nghĩ ngợi, tiến lên một cước giẫm đứt ngón út của Tần Tư. Tần Tư gào lên thê thảm, Sở Hán không chút lưu tình, lại giẫm đứt ngón áp út, ngón giữa, ngón trỏ, ngón cái của hắn, tiếp theo là tay bên kia. Cuối cùng hai bàn tay hắn chỉ toàn là máu thịt be bét, nhìn rất ghê tởm.
Sở Hán cáu giận nói: “Ơn của phụ mẫu như trời, tên súc sinh như ngươi phải bằm ra làm trăm mảnh.”
Giang Tiểu Lâu thở dài sâu xa: “Nhìn xem, đôi tay này thật có tài hoa, trước đây ngươi thích ngâm thơ, viết chữ, còn dùng đôi tay này viết ra những bài thơ tuyệt hảo, khiến Các Lão chọn trúng ngươi làm Thám hoa. Vốn dĩ ngươi phải dùng đôi tay này tạo phúc cho bá tánh, vì nước phân ưu, nhưng cuối cùng ngươi dùng nó làm gì? Ngươi tự tay giết chết muội muội và mẫu thân của mình, đúng là đáng sợ, đáng hận.”
Tay đứt ruột xót, thần trí của Tần Tư bị cơn đau đó triệt để xé rách, mắt hắn đỏ như máu, tràn ngập thù hận nhìn Giang Tiểu Lâu.
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng lùi lại một bước, dưới ánh mặt trời gương mặt nàng không nhìn ra hỉ nộ: “Sở đại ca nhìn đi, hắn hình như còn chưa biết lỗi.”
Sở Hán hận nhất là kẻ vong ân phụ nghĩa, bất hiếu với phụ mẫu, loại súc sinh không màng luân thường đạo lý, bất kể kẻ này bị trừng phạt thế nào hắn cũng thấy là đương nhiên. Giương tay một cái, hai viên phi đinh lập tức bay thẳng vào mắt Tần Tư, Tần Tư gào to một tiếng, che kín mặt mình, máu tươi chảy ào ra từ kẽ ngón tay.
Giang Tiểu Lâu mang theo ý cười giữa hai hàng lông mày: “Đôi chân thật cường tráng, hắn có thể đi rất xa.”
Sở Hán mắt cũng không chớp, rút trường kiếm ra, ánh sáng lóe lên, động tác nhanh chóng cắt đứt gân chân của Tần Tư.
Đôi tay giết người, đôi mắt bày mưu, đôi chân chạy trốn, tiếp theo là gì đây?
“Đúng, còn có cái lưỡi luôn bày ra bẫy để hại người.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)