An Vương phi quyết định phải tổ chức tang lễ cho Duyên Bình quận vương thật long trọng, thật thể diện, từ bảy ngày trước, vòng tang từ đình viện trải dài đến cửa chính, trong nhà ngồi đầy tăng nhân, miệng không ngừng niệm kinh.
“Sao có đến hai cái quan tài.”
“Ngươi không biết sao, phu thê Duyên Bình quận vương đều đi.”
“Trên đời lại có chuyện thế này sao, đúng là quái lạ.”
“Cái gì hả, ngươi không nghe sao, chuyện này quả thật là…” âm thanh mọi người rất thấp, xì xào bàn tán như bệnh dịch lan truyền.
Tần phủ.
Tần phu nhân nằm trên giường nhỏ, đầu cột khăn vải, miệng rầm rì. Tì nữ thân cận Quân Nhi đang nhẹ nhàng bóp chân cho bà, Tần phu nhân đột nhiên thức tỉnh từ trong giấc mộng: “Điềm Nhi.”
Quân Nhi mau chóng cúi đầu: “Phu nhân, người gặp ác mộng rồi.”
Tần phu nhân đưa tay sờ lên mặt mình, chỉ thấy lạnh lẽo: “Đã là giờ nào rồi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



