Phủ Thái tử.
Thái tử ngồi ở chủ vị, vị trí khách ngồi thứ nhất là Tử y hầu, khách mời hai bên ngồi đầy cả phòng. Trên bàn bày ra yến tiệc linh đình, sơn hào hải vị muôn màu rực rỡ, không thiếu thứ gì.
Tử y hầu nheo mắt lại: “Thái tử quả nhiên biết hưởng thụ.”
Thái tử cất cao giọng nói: “Cũng là nhờ có Tần Tư, nhờ hắn có ý tưởng hay ho ta mới có thể hưởng thụ nhiều mỹ thực như vậy.”
Tần Tư lập tức đứng dậy tạ ơn: “Điện hạ quá lời, vi thần trời sinh phúc mỏng, xuất thân thấp kém, đều dựa vào ơn đức của điện hạ, được người chiếu cố, vì người phân ưu là bổn phận của vi thần.”
Lời này nếu đổi thành người khác nói, chính là nịnh nọt. Nhưng phát ra từ trong miệng hắn, phối hợp với dáng vẻ bên ngoài, tài ăn nói xuất chúng, tất cả có vẻ như nước chảy mây trôi, nhịp nhàng ăn khớp.
Thái tử hài lòng nói: “Ngươi đứng dậy đi.”
Tần Tư đứng lên, cung kính lui sang một bên.
Tử y hầu từ trên cao nhìn xuống Tần Tư một chút, trong đầu bỗng hiện ra khuôn mặt mỹ lệ đó. Bỗng dưng, hắn cười nhẹ, ngón tay thon dài trắng trẻo cầm lấy ly rượu thanh ngọc, chậm rãi nói: “Sớm nghe nói Tần thám hoa là phụ tá đắc lực của Thái tử, hôm nay gặp mặt quả là danh bất hư truyền.”
Tử y hầu hỉ nộ vô thường, không giống người khác, nếu ứng đối không tốt sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Trên mặt Tần Tư lộ ra vẻ kinh hoảng vừa đúng: “Hầu gia quá khen, tất cả đều nhờ vào ưu ái của Thái tử, vi thần vạn chết không từ.”
Từ đầu tới cuối Tần Tư luôn thể hiện ra dáng vẻ lo sợ, phảng phất như rất trung thành với Thái tử. Nhưng sau khi nghe kể về “sự tích anh hùng” của hắn, người bên ngoài không tự chủ được mà lộ ra vẻ khinh bỉ. Một người có thể bán muội cầu vinh, phẩm tính có thể tốt đến đâu. Rõ ràng Thái tử đối với hắn vô cùng xa cách, hắn vẫn như cũ không biến sắc, chuyện trò vui vẻ, thật là đệ nhất thiên hạ mặt dày.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
