Từ trong cung đi ra, Tần Tư đang ở cửa cung chờ hắn, Thái tử nổi giận đùng đùng trách cứ: “Ngươi thật to gan, dám giở trò trên lễ vật của phụ hoàng.”
Tần Tư sững sờ, lập tức trả lời: “Bẩn điện hạ, vi thần chỉ nghĩ cho điện hạ, tuyệt không có chút lòng riêng nào, lại càng không dám động tay lên lễ vật.”
Thái tử cười lạnh: “Ngươi xem ta là tên ngốc? Tại sao dinh thự của Tạ Khang Hà lại đặc biệt xa hoa, còn không phải là ngươi có lòng riêng, ngay cả ta cũng dám lợi dụng, đúng là gan to bằng trời.”
Hắn tiến lên một bước nhìn Thái tử nói: “Loại sâu dân mọt nước như Tạ gia, tại sao lại không thể động?”
Vẻ mặt Thái tử âm lãnh: “Phụ hoàng đã hạ chủ ý, chúng ta tuân theo là được, ở đâu ra nhiều cái tại sao như vậy, thánh tâm khó lường biết chưa.” Hắn nói xong liền phất tay áo rời đi, không thèm nhìn Tần Tư một cái.”
Tần Tư đứng tại chỗ suy nghĩ một lúc lâu, không, không đúng. Bao nhiêu năm qua, hoàng đế từng ra tay với vô số phú thương, chỉ để cướp đoạt của cải của họ, làm giàu quốc khố của mình, hành vi của hoàng đế như vậy, quan chức tự nhiên cũng noi theo. Tường đổ mọi người đẩy, nếu không như vậy Giang gia cũng sẽ không sụp đổ, nhưng tại sao hoàng đế lại chần chừ không động đến Tạ gia. Bao nhiêu năm qua, Tạ gia vẫn duy trì sinh hoạt xa hoa, chuyện này quả thật làm người ta kinh ngạc. Hắn quay đầu nhìn về phía hoàng cung, nơi đình đài lầu các muôn màu muôn vẻ đó rốt cuộc đang ẩn giấu bí mật gì? Tạ Khang Hà có chỗ nào khác biệt, đáng để hoàng đế đối xử đặc thù như vậy, chỉ vì hắn là hoàng thương sao? Không, không thể.
Tần Tư càng nghĩ càng tức giận, tuy rằng không cam lòng bị phí công vô ích, nhưng cũng không thể làm gì, dặn dò xe ngựa: “Về phủ.”
Kim Ngọc Mãn Đường.
Giang Tiểu Lâu xuống lầu xem xét, Ly Tuyết Ngưng một mình ở trong phòng thêu hoa, nghe thấy Tiểu Điệp đi vào bẩm báo: “Ly tiểu thư, bên ngoài có người muốn gặp người.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)