Trong nhã thất lầu hai Kim Ngọc Mãn Đường, Giang Tiểu Lâu đang xem các khoảng tiền được thu chi, Tiểu Điệp đi vào đưa thư cho nàng. Giang Tiểu Lâu lấy cây kéo mở thư ra, trước mắt là một tờ giấy viết thư có dấu ấn hoa hải đường, màu mực nhuộm đẫm, phát ra mùi hương thơm ngát.
Tay Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng mơn trớn trên hoa hải đường, ánh mắt có tia phức tạp.
Thấy nàng như vậy, Tiểu Điệp vội hỏi: “Tiểu thư, đây là cái gì?”
Giang Tiểu Lâu cười nhạt: “Hắn hẹn ta ngày mai giờ này gặp ở Đào Hoa Các.”
Tiểu Điệp nhíu chặt lông mày: “Tiểu thư, không lẽ người thật sự muốn đi.”
Giang Tiểu Lâu cười cười: “Giờ này ngày mai ta có việc quan trọng phải làm, còn bao nhiêu sổ sách phải xem, ta đi được sao?”
Mãi đến lúc chạng vạng nàng mới ngẩn đầu lên, thấy ngoài cửa sổ sắc tối dày đặc, không khỏi cười nói: “Cơn mưa này… hình như càng lúc càng lớn.”
Tiểu Điệp gật đầu nói: “Phải đó, tiểu thư, xe ngựa đã chuẩn bị xong, chúng ta mau về thôi.”
Phu xe mặc áo mưa, cả người đều ướt sũng. Hắn mạnh mẽ quật một roi, xe ngựa liền đi thẳng về Giang phủ. Bây giờ Giang Tiểu Lâu đã chuyển ra khỏi Tạ phủ, cùng Ly Tuyết Ngưng ở lại trạch viện cũ của Giang gia. Khi xe ngựa đi ngang Đào Hoa Các, Tiểu Điệp có một chút căng thẳng, theo bản năng vén rèm xe lên, đột nhiên sửng sốt, lại muốn che giấu nên vội vàng khép rèm cửa lại.
Giang Tiểu Lâu bắt được cánh tay nàng: “Hoang mang như vậy là có chuyện gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
