Chỉ nghe từng trận chó sủa, tiếng người ầm ĩ, lần này Giang Tiểu Lâu cũng nghe được rõ ràng, không khỏi biến sắc.
Mấy bóng đen tiến vào trong nháy mắt.
“Có thích khách, bắt thích khách.” Tiểu Điệp kêu to lên, phản ứng của nàng rất nhạy bén, tiện tay cầm một cái ghế ngồi ném về hướng thích khách, thừa dịp đối phương tránh né lập tức quay người kéo Giang Tiểu Lâu chạy trốn. Vừa ra đến cửa, thích khách kia đã một chiêu chém đôi cái ghế, đuổi tới nơi.
Hộ vệ trực ban bên ngoài bị tiếng thét này kinh động, vội vã nâng kiếm trong tay nghênh đón ngăn trở thích khách, bị thích khách cầm đầu đâm một kiếm vào ngực ngã xuống đất mà chết. Những hộ vệ khác cũng liều chết xông lên, dây dưa với thích khách thành một đống hỗn loạn. Thích khách cầm đầu không hề để ý người khác, chỉ nhắm thẳng vào Giang Tiểu Lâu.
Giang Tiểu Lâu và Tiểu Điệp chạy dọc theo hành lang, giày của Tiểu Điệp cũng rơi mất.
Hành động đến nước này, nếu không thể một chiêu giết chết Giang Tiểu Lâu thì không còn cơ hội nữa, thích khách chạy xuyên qua hành lang, cuối cùng đuổi kịp Giang Tiểu Lâu, đang muốn một kiếm đâm tới, không biết là ai từ xa ném một đồ vật tới, tốc độ như sấm chớp. Hắn giơ kiếm cản lại, vật kia lập tức vỡ thành hai, hắn không tránh kịp, tay áo bị cắt ra một vết thương, nhưng cũng không thể để ý quá nhiều, lập tức chém một kiếm về phía Giang Tiểu Lâu.
Một nam tử đúng lúc ngăn cản thanh kiếm lóe sáng đó, một chiêu kiếm đánh bay thanh kiếm trong tay thích khách. Thích khách không còn vũ khí, bị nam tử kia đánh cho liên tục lùi lại, hắn không ngờ người này có khí lực to lớn như thế, ngay cả hắn cũng không thể ngăn cản, nhất thời sợ sệt liên tục lùi lại về phía sau, vẻ mặt sợ hãi. Nam tử này khà khà cười hai tiếng, nhào tới bắt được bên hông thích khách, nâng hắn lên cao, sau đó hét lớn một tiếng đập cái rầm xuống đất. Thích khách chỉ cảm thấy cả người đau nhức, vội vàng cúi đầu nhìn, chỉ thấy từ đầu gối mình trở xuống đã bị gãy, không khỏi kêu thảm một tiếng, muốn rách cả mí mắt.
Những thích khách khác thấy tình hình không ổn, lặng lẽ lui lại, bọn hộ vệ lúc này mới xúm lại đây, Giang Tiểu Lâu phất tay nói: “Các người lui ra đi.”
Tiểu Điệp mới sợ hãi không thôi nhìn Giang Tiểu Lâu: “Tiểu thư, những người này là ai, tại sao lại muốn giết người?”
Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười, chỉ vào thích khách kia: “Ngươi cứ hỏi hắn xem, tại sao lại muốn giết ta?”
Nửa thân dưới của thích khách đang chảy máu ròng ròng, hung hăng trừng mắt nhìn Giang Tiểu Lâu không nói lời nào, Giang Tiểu Lâu nhàn nhạt nói: “Chân bị gãy cũng không sao, nếu yếu hầu bị gãy, vậy thì phải làm sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)