Trên đường phố phồn hoa, một đám quý tộc trẻ tuổi đang cưỡi ngựa đi ngang, từng người đều cưỡi những con ngựa to khỏe bóng mượt, tùy tùng y phục đẹp đẽ đi theo. Đầu lĩnh là một vị nữ tử dung mạo xinh đẹp, nàng mặc trang phục cưỡi ngựa màu đỏ, đai lưng nạm trân châu, chân mang đôi giày da dê, gương mặt đep xuất chúng, tinh thần phấn chấn. Khi đám người đó đi đang, thậm chí cỗ kiệu của An Vương phủ cũng phải tránh sang một bên, dân chúng cũng dồn dập dừng lại quan sát.
Giang Tiểu Lâu nhẹ giọng ho một cái, Sở Hán lập tức đến cạnh cỗ kiệu của nàng, thấp giọng hỏi: “Tiểu Lâu muội tử, có gì dặn dò.”
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng vén một góc rèm, tia sáng chiếu vào làm gương mặt nàng trở nên không chân thực, chỉ nghe âm thanh ôn hòa: “Vị kia mới đi ngang là Hoa Dương công chúa được bệ hạ sủng ái, vì có gương mặt đẹp nên được yêu thương gấp bội, không ai dám làm trái ý nàng ta.”
Sở Hán cũng không ngốc, nghi ngờ nhìn chằm chằm Giang Tiểu Lâu, Giang Tiểu Lâu cười nói: “Huynh yên tâm, ta không tham cái đó đâu, chẳng qua muốn thăm dò bản lãnh của đại ca thôi, sau khi được chứng nhận huynh có thể trả lại cái gối này.”
Sở Hán gật đầu: “Được, muội chờ đó. Nhưng mà… bây giờ ta đi rồi thì ai bảo vệ muội?”
Giang Tiểu Lâu lắc đầu cười nhẹ: “Bây giờ sẽ không có gì nguy hiểm, huynh yên tâm đi đi.”
Sở Hán xoay người biến mất ở trong đám đông.
An Vương phi nhìn thấy Giang Tiểu Lâu liền cười khanh khách, không có chút nào tức giận vì bị từ hôn. Giang Tiểu Lâu cũng làm ra bộ dáng không biết gì hết, trò chuyện với bà.
An Vương phi cười nói: “Ngươi nhìn hoa mai trên mặt ta thế nào?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)