Giang Tiểu Lâu dặn dò Tiểu Điệp: “Đi, chúng ta ra ngoài xem sao.”
Tiểu Điệp không khỏi trợn mắt: “Xem, xem cái gì?”
Giang Tiểu Lâu toát ra vẻ hứng thú: “Xem người này muốn làm gì nữa.”
Tiểu Điệp nhíu mày: “Tiểu thư, chúng ta còn chuyện quan trọng phải làm, người này chỉ là một tên vô lại, cần gì phải để ý đến hắn?”
Giang Tiểu Lâu lại không để ý tới, dặn dò: “Đi chuẩn bị đi.”
Tiểu Điệp không còn cách nào, chỉ đành vẫy vẫy tay, trong ám phòng lập tức có một cô gái ăn mặc giống hệt Giang Tiểu Lâu đi ra ngoài bước lên xe ngựa. Xe ngựa hơi động, những hộ vệ của Vương phủ đang theo dõi Giang Tiểu Lâu lập tức đi theo.
Thấy đối phương đã đi rồi, Giang Tiểu Lâu mới đi ra ngoài, Tiểu Điệp giậm chân một cái, vội vã đội nón che mặt đuổi theo.
Giang Tiểu Lâu đội nón che mặt, tuy người khác không nhìn thấy dung mạo của nàng, nhưng phong thái dáng vẻ của nàng ung dung nhàn nhã, cao quý hoa lệ, rõ ràng là xuất thân phú quý, nhất thời khiến nhiều người nhìn theo. Nàng theo dõi nam tử đó xa xa, Tiểu Điệp không ngừng nói nhỏ: “Tiểu thư, chúng ta nhanh về đi, nô tì cảm thấy người này không có gì đặc biệt, thật ra hắn chỉ muốn kiếm cơm thôi, đi theo hắn thật lãng phí thời gian.”
Nam tử tiến vào tửu lâu thứ hai, vẫn là muốn một tô mì không. Nhưng chưởng quỹ của tửu lâu này không dễ ăn nói như Giang Tiểu Lâu, hắn không chỉ không bán mì, còn sai tiểu nhị đuổi người này đi. Nam tử yên lặng ngồi vào bàn, cho dù có bảy tám tiểu nhị liều mình kéo đẩy, hắn vẫn không nhúc nhích.
Nam tử không phản ứng, hai nha sai đồng loạt xông vào. Bọn họ cầm xích sắt, rầm một tiếng chụp xuống đầu, mạnh mẽ kéo căng. Nếu đổi là người bình thường, chỉ sợ sẽ lập tức bị kéo đi, nhưng nam tử này hai chân như mọc rễ, vững vàng không hề động đậy chút nào.
Hai nha sai dùng hết sức lực cũng không làm hắn dao động, giật mình: “Còn không mau hỗ trợ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


