Trên mặt Giang Tiểu Lâu ra vẻ đã hiểu: “Hắn là một tên ngốc?”
Tạ Liên Thành gật đầu: “Phải, trí lực của hắn chỉ tương đương một đứa bốn năm tuổi, mỗi khi lên cơn điên thì vừa đánh vừa la, kêu gào khóc lóc, không để ý đến thân phận mà luống cuống trước mặt nhiều người, làm ra chuyện khiến An Vương phủ mất mặt, cho nên An Vương phi ít khi cho hắn ra ngoài.”
Nhìn tình hình của hắn, e là không phải ngốc mà bị điên. Giang Tiểu Lâu trầm ngâm chốc lát, cảm thấy trong lời nói cả Tạ Liên Thành có ẩn ý, đôi mắt càng tỏa sáng: “Sao huynh lại dẫn ta tới nhìn hắn, chuyện này có liên quan đến chuyện Tả Hoa tới cầu hôn sao?”
Quả nhiên vừa nói đã hiểu.
Tạ Liên Thành thở dài: “Từ khi vị Duyên Bình quận vương này trưởng thành, An Vương phi không ngừng tìm kiếm tân nương cho hắn, ban đầu bà ấy chọn Nhu Vân quận chúa con gái của Giang Dương vương, Giang Dương Vương ở xa xôi tận Ninh Châu, không rõ tình hình trong kinh thành, cũng không biết vị Quận vương này là kẻ ngốc, hai bên định việc thành thân, liền gả con gái đến đây. Ai ngờ vừa vào cửa, Quận chúa liền phát hiện vị Quận vương này không giống bình thường, nhất thời nổi giận, ném khăn hồng trực tiếp hồi phủ. Vụ đó huyên náo rất lớn, Giang Dương vương tức giận An Vương phủ cố ý lừa gạt, còn dẫn con gái vào kinh tố cáo với bệ hạ. Mà An Vương cũng lấy lý do Giang Dương vương lật lọng, vi phạm hôn ước để tố cáo ngược lại. Hai bên đều là quyền cao chức trọng, được bệ hạ trọng dụng, nên cuối cùng chỉ đành cho chìm xuồng. Trải qua chuyện này, An Vương phi được một bài học, lại tìm tới tứ tiểu thư của phủ Diệp tướng quân, vốn tưởng rằng con thứ nhà quan thì sẽ nghe lời, không ngờ vị tiểu thư này thà nhảy sông tự tử cũng không chịu gả cho một kẻ ngốc hủy hoại cả đời. An Vương phi không từ bỏ, lại tìm đến nhà thứ ba, nhưng tân nương không lâu trước lễ cưới đã bỏ trốn cùng người yêu, mất hết mặt mũi An Vương phủ. Từ đó An Vương phi không đề cập tới hôn sự nữa, sự ngu dại của Duyên Bình quận vương đã có không ít người biết, bởi vì ngày thường trông giữ nghiêm khắc, không có cơhội chạy ra ngoài mà thôi.”
Giang Tiểu Lâu nhìn Tạ Liên Thành, kết nối mọi chuyện lại với nhau. Đầu tiên là An Vương phi lấy lòng nàng, sau đó Mẫn phu nhân tới cửa, xuất hiện một Tả Hoa si tình, nhưng Tạ Liên Thành lại nói An Vương phi có một nhi tử ngu ngốc thành thân ba lần thất bại, những thứ trùng hợp này lại tạo thành một sự lừa gạt. Đây là An Vương phi từng chạm phải đá nên học được cách đi đường vòng… Nàng khẽ mỉm cười: “Ý của đại công tử ta đã hiểu rồi.”
Tạ Liên Thành cười nhẹ: “Vậy nàng sẽ để cho An Vương phi đắc ý sao?”
Giang Tiểu Lâu cong môi lên ra vẻ ôn nhu, đáy bắt có ý đùa bỡn: “Trên đời này không ai có thể ép ta làm chuyện ta không muốn làm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)