Ba người mà lão nhân nói dĩ nhiên nàng đều biết, đầu tiên là quản gia Giang phủ, là người thân thiết bên cạnh phụ thân, khi Giang gia suy tàn đã ăn cắp không ít tài sản của Giang gia, sau đó mất tích, đầu tiên mở tiệm vàng, lại mở tiệm cầm đồ, bắt đầu sống sung sướng. Tiểu Lý Tử nàng cũng biết, ngày thường biểu hiện trung thành, đều đi theo cạnh đại ca, đại ca vừa chết, người nhà họ Giang tìm đủ cách gom tiền, hắn lại gạt hết khoảng tiền đó, còn cưới tiểu thiếp của đại ca. Còn về người cuối cùng được nhắc tới, Giang Tiểu Lâu lại càng rõ ràng, chính là đại tẩu Lâm Vũ Lan, vị Lâm tiểu thư này là con gái một tú tài, có học hiểu lễ, tính tình dịu ngoan, nhưng đại ca đối với nàng không tốt, rất lạnh lùng.
Giang Tiểu Lâu rất rõ ràng, trong lòng đại ca có người khác, chỉ tiếc cô nương kia sức khỏe kém, chưa xuất giá đã qua đời, đại ca đau lòng trước sau không quên được, nên rất lạnh lùng với đại tẩu. Khi phụ thân qua đời yêu cầu đại ca cưới vợ sinh con, hắn bất đắc dĩ cười vị thê tử này về, như đại ca còn trẻ, không hiểu được chỗ tốt của đại tẩu, chỉ coi nàng như một người gỗ, trái lại tìm được một tiểu thiếp có diện mạo tương tự người yêu, sủng ái đến tận trời. Trước kia, tuy Giang Tiểu Lâu đồng tình với đại tẩu, nhưng cũng cảm thấy nàng quá yếu mềm, cho dù bị đại ca lạnh nhạt cũng không dám lên tiếng.
Trong ấn tượng của mọi người, Lâm Vũ Lan quả thật là người có cũng được không có cũng không sao, ngày thường nói chuyện không dám lớn tiếng, chạm vào là khóc, Giang Tiểu Lâu tuyệt đối không ngờ, một cô gái như vậy, lại thà chết không chịu tái giá, vì vậy mà tự sát bỏ mình. Nhẹ thở dài một hơi, không nói ra được trong lòng là đau khổ hay tiếc hận, nàng cáo biệt lão phụ nhân, đi về phía cửa lớn.
Cửa mở, ngưỡng cửa không có gì khác biệt, có hai thợ thủ công đang đo đạc, nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đến liền dừng tay vội vã cung kính thi lễ. Tạ Liên Thành phất tay để họ tiếp tục làm, Giang Tiểu Lâu chỉ cười nhạt đi vượt qua.
Đường đi trong hoa viên đã lâu không có người đi, rơi đầy lá cây, phân chim, khe hở giữa các phiến đá mọc đầy cỏ dại cao đến đầu gối, khắp nơi đều là rêu xanh, không nhìn thấy chút nào bóng dáng trước kia, chỉ thấy bóng cỏ khô vàng lay động. Đi trong hoa viên, không cẩn thận liền có cành cây quét qua mặt, mặt đất rơi đầy lá vàng khô, bước chân đạp lên phát ra tiếng rì rào vang vọng.
“Huynh nhìn đi, đình viện này vốn rất sâu rộng, phụ thân đã cho xây một cái hồở giữa sân, xây một cây cầu cửu khúc, uốn lượn từ bên bờ đến đại sảnh. Mỗi buổi tối, các tì nữ sẽ treo đèn lồng lên cao, mặt hồ tỏa ra ánh sáng lung linh, chiếu rọi toàn bộ gian nhà sáng lấp lánh…” Giang Tiểu Lâu chỉ mỉm cười nói với Tạ Liên Thành.
Nhưng mà, đình viện trước mắt đã rách nát đến không ra hình thù. Núi giả sụp xuống rất nhiều, những tảng đá vụn rơi đầy chung quanh, bị người tùy ý chồng lên, có vẻ cực kỳ hỗn loạn, dây leo tử đằng ở chái cửa mọc loạn xạ, như một đám rong rêu hỗn độn, che hết cả lối đi ở cửa. Còn về cầu cửu khúc mà Giang Tiểu Lâu nói, bây giờ lan can gãy đổ, gỗ biến màu đen, mục nát, người đi trên cầu lắc lư muốn ngã. Một cơn gió thổi qua, lá khô trên cây bay lả tả, hướng về phía mặt hồ, mặt nước trong xanh trong ký ức đã sớm không còn nữa, chỉ còn lại vài cái lá khô lẻ loi, kể lại những huy hoàng năm xưa.
Giang Tiểu Lâu đi qua cầu cửu khúc, đột nhiên một con thủy điểu bay nhào ra từ trên mặt hồ,ay về hướng hoàng hôn.
Giang Tiểu Lâu theo bản năng lùi lại một bước, suýt nữa ngã về phía sau, Tạ Liên Thành lập tức nắm chặt tay Giang Tiểu Lâu, tay của hắn nắm rất gần, ánh mắt tràn ngập thân thiết.
Đại viện tiểu viện trùng điệp, cỏ dại phủ đầy, Tạ Liên Thành có thể nhìn ra năm xưa nơi này từng phú quý cỡ nào, khung cảnh từng mỹ lệ cỡ nào. Bây giờ, hắn đã hiểu rõ tâm tình của Giang Tiểu Lâu, khi nàng nhìn thấy toàn bộ hoa viên cỏ dại mọc đầy, cảnh tượng đổ nát, đáy lòng sẽ đau khổ hơn ai hết.
Giang Tiểu Lâu đi thẳng về phía trước, sau đó dừng lại trước Thu Thủy Hiên mà nàng từng ở. Trên cửa có khóa, khóa sớm đã hư hỏng, loang lổ rỉ sét, con bạch hạc trên khung cửa sổ đã mất một cánh, giăng dầy mạng nhện, xuyên thấu qua song cửa có thể nhìn thấy bên trong, đặc biệt là hai cây ngô đồng trước cửa.
Giang Tiểu Lâu cười chỉ về hai cái cây đó nói: “Trước kia ở giữa hai cây đại thụ đã từng có một cái xích đu, ta rất thích đung đưa trên cái xích đu đó, rất vui vẻ, chỉ có điều…Khi đó đại ca không thích chơi đùa với ta, huynh ấy nói nữ nhi rất phiền phức, chỉ muốn thoát khỏi ta. Nhưng khi ta bị người khác bắt nạt, huynh ấy sẽ là người đầu tiên đánh nhau vì ta.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)