“Vâng, xin cô nương giúp đỡ.”
Tiểu Điệp theo Giang Tiểu Lâu làm ăn, gặp gỡ nhiều người, rất ít gặp được người nho nhã như vậy, lại thấy hắn có thể đi vào hậu viện, liền trầm mặt hỏi: “Xin hỏi công tử có chuyện gì?”
Tả Hoa tuy rằng mỉm cười, nhưng là nụ cười rất lẽ phép: “Xin lỗi, không thể nói với cô nương, tóm lại là việc quan trọng.”
Tiểu Điệp đứng yên không nhúc nhích, mang theo cảnh giác nhìn chằm chằm đối phương.
Tả Hoa giải thích: “Cô nương yên tâm, ta không phải người xấu, nếu không thì làm sao chưởng quầy cho ta vào? Ta có việc quan trọng cần nói với tiểu thư của cô nương.”
Tiểu Điệp thấy như thế, lập tức cho rằng hắn cố ý làm ra vẻ bí ẩn, nhớ tới trước kia Tiểu Lâu bị không ít kẻ xấu quấy rầy, sắc mặt càng không tốt: “Tiểu thư nhà ta không thể để người lạ gặp, nếu muốn làm ăn thì mời gặp chưởng quầy nói, tiểu thư không gặp người lạ.”
Tả Hoa vẫn cố chấp: “Đã mở cửa làm ăn thì không nên đẩy người ra ngoài ngàn dặm như vậy, cô nương không chịu vào thông báo làm sao biết tiểu thư không muốn gặp ta?”
Tiểu Điệp gần như trợn mắt lên, cất giọng nói: “Các ngươi đứng ngốc ở đó làm gì, tiểu thư nuôi đám thủ vệ các ngươi, lại dám để cho người lạ đi vào.”
Hộ vệ lập tức bước tới, nói với Tả Hoa: “Thật ngại quá vị công tử này, xin mời.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


