Mẫn phu nhân rất thích thú biểu hiện của Giang Tiểu Lâu, ôn hòa hỏi thêm vài vấn đề.
Tạ Khang Hà sợ Giang Tiểu Lâu lúng túng, thay nàng trả lời từng cái, nhưng Mẫn phu nhân chỉ nhìn chằm chằm Giang Tiểu Lâu, thỉnh thoảng còn đánh giá nàng, hỏi rất tỉ mỉ như: rốt cuộc phụ mẫu là ai, gia đình ở đâu, trong nhà còn những ai, có tổng cộng mấy cửa hàng, kinh doanh thế nào, vân vân…
Mẫn phu nhân cười, biết ý tứ của câu này, đứng lên nói: “Như vậy, ta không quấy rầy nữa.” Nói xong, bà sâu sắc nhìn Giang Tiểu Lâu một chút, mỉm cười gật gù, thanh thoát rời đi.
Nhìn bóng lưng bà, Tạ Khang Hà trầm tư, hắn dặn dò mọi người: “Các người ra ngoài đi, ta có việc nói riêng với Tiểu Lâu.”
Vương Bảo Trân biết hôm nay mình tự chủ trương khiến Tạ Khang Hà không vui, cúi mắt xuống ngoan ngoãn theo các tì nữ lui ra.
Tạ Khang Hà hướng về Giang Tiểu Lâu, vẻ mặt nghiêm túc: “Tiểu Lâu, hôm nay con có nhìn ra được gì không?”
Đôi mắt Giang Tiểu Lâu lấp lánh, cười nhạt nói: “Vị Mẫn phu nhân này chưa từng đến cửa hàng con mua đồ, nhưng hôm nay lại rất nhiệt tình đặt mua số lượng lớn, điều này làm con thấy kỳ lạ.”
Tạ Khang Hà do dự chôc lát, rõ ràng muốn nói lại thôi: “Vị Mẫn phu nhân này ngoại trừ thân phận phu nhân Công bộ thượng thư, còn một thân phận khác sợ là con không biết.”
Trên mặt Giang Tiểu Lâu mang theo ý hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


