An Vương phi không che giấu sự tán thưởng đối với Giang Tiểu Lâu, cố ý dặn dò người chuẩn bị kiệu đưa Giang Tiểu Lâu về phủ. Ngồi trên cỗ kiệu An Vương phi sắp xếp, Giang Tiểu Lâu vén rèm lên nhìn ra ngoài. Giờ này ngoài đường đã thắp đèn lồng, người đi đường tới lui không ngớt, nhưng chỉ cần cỗ kiệu vừa đi đến, mọi người đều né tránh, có người thì dừng hẳn lại, có người cung kính đứng ở ven đường, chờ cỗ kiệu của An Vương phủ đi qua, cái gọi là quyền thế ngập trời, oai phong lẫm liệt cũng chỉ có vậy. Giang Tiểu Lâu khẽ cười, đây coi như là cáo mượn oai hùm vậy.
Xa xa, một chiếc xe đầy chứa hai thùng nước đầy kẽo kẹt đi tới,trên cổ phu xe còn treo sợi dây dắt xe, hai tay nắm chặt tay nắm của xe đẩy về phía trước, hắn vừa đến cầu, đúng lúc đụng nhằm cỗ kiệu của An Vương phủ, không thể tránh được. Lùi không được, tiến không xong, cũng không phải hắn cố ý, mà vì xe đẩy này khó điều khiển, không dễ quay đầu. Hộ vệ bên cạnh cỗ kiệu rất tức giận, giơ côn bổng trên tay đẩy cái xe lùi về sau, phu xe gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, nỗ lực lùi lại, không cẩn thận vấp phải tảng đá, rầm một tiếng hai thùng nước toàn bộ lật nhào, đổ sạch sẽ, cá trong thùng toàn bộ tràn ra đường, người đi đường tranh nhau nhặt lấy. Phu xe hoảng hốt khóc toáng lên, liều mạng cầu xin, trông rất đáng thương. Quản gia phụ trách hộ tống cỗ kiệu liên tục dùng một cây quạt để quạt bụi bặm, miệng không ngừng nói gì đó, dường như đang mắng người.
Giang Tiểu Lâu trầm mặt, An Vương phi sắp xếp cho nàng ngồi kiệu, là muốn nàng trải nghiệm cái hay của quyền thế, hay là muốn nói cho nàng biết sự cứng rắn của đối phương. Giang Tiểu Lâu buôn bán tốt đến mấy, thông minh đến mấy, cũng không chắc lọt được vào mắt Vương phi, từng bước này, từng màn này, rốt cuộc là để làm gì?
Nhớ tới tiếng cười ôn nhu, điệu bộ kiều mỵ của An Vương phi, liền không khỏi nhớ đến cặp mắt lúc thì phong lưu uyển chuyển, lúc thì sắc bén bức người, tựa hồ muốn nhìn thấu tâm tư người khác, Giang Tiểu Lâu rơi vào trầm tư.
Xem hương phấn, là khảo sát tính nết nàng có ôn thuần hay không, có hợp ý với Vương phi không. Xem kịch, là quan sát tính nhẫn nại của nàng, có giữ được khoan dung ôn hòa hay không, rối loạn phía sau bình phong, nếu là cố ý gây ra, tám phần mười là để xem sự nhẫn nại và lòng hiếu kỳ của nàng. Bí ẩn của tượng Phật là cửa cuối cùng, để xem nàng có tuổi trẻ bồng bột, lộ ra hết sự sắc bén không. Nếu mỗi một cửa đều qua, Giang Tiểu Lâu không khỏi gợi lên lòng cảnh giác của An Vương phi, cửa ải cuối cùng, không thể không cố ý rơi vào cạm bẫy của đối phương.
Cuối cùng cỗ kiệu dừng lại ở cửa Tạ phủ, Giang Tiểu Lâu xuống kiệu, dặn dò người thưởng tiền, lúc này mới đi vào. Vương Bảo Trân đang ngồi ở nội sảnh, mấy người Tạ Nguyệt cũng đang chờ. Nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đi vào, Vương Bảo Trân vội buông chén trà xuống, mỉm cười đứng dậy bắt chuyện: “Giang tiểu thư.”
Giang Tiểu Lâu gật đầu chào hỏi, Tạ Nguyệt nhìn Giang Tiểu Lâu, trên mặt mang theo nụ cười: “Tiểu Lâu, hôm nay An Vương phi đưa đến rất nhiều lễ vật, trước khi ngươi về nhà đã đưa đến rồi.”
Tạ Hương ngạc nhiên chốt lát, hừ lạnh một cái: “Kiểu người gì vậy, nghĩ mình ghê gớm lắm sao, một thiên kim tiểu thư phải xuất đầu lộ diện đi làm ăn, những quan to quý nhân làm sao coi trọng được? Theo ta thấy, chẳng qua là trò đùa của người ta, nhất thời cao hứng nên vậy thôi.”
Tạ Hương nói rất khắc nghiệt, đúng là mất thể thống. Ngũ tiểu thư Tạ Xuân không khỏi trừng nàng một cái: “Tỷ ganh tỵ? Vậy tỷ cũng đi đi, xem An Vương phi có giữ tỷ lại xem kịch, uống trà không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


